V
ô

Ư
u




Loài hoa che chở nhân tâm
Đón chào Đức Phật, mẹ cầm nhánh hoa
Oai nghiêm voi trắng sáu ngà
Giấc mơ tạ thế trãi hoa sen vàng

Vô Thường bước xuống nhân gian
Ưu Đàm hoa trổ hiện thân ái tình
Sứ điệp của vạn niềm tin
Tôn vinh nhan sắc huyền linh nữ thần

Đóa Vô Ưu trổ nhọc nhằn
Chờ tay thiếu nữ họa hoằn khai hoa
Cảm linh thanh khiết an hòa
Thiện nhân dưới cội Sala ... nguyện cầu !


Ngồi lại với mùa xuân

- Thích Tánh Tuệ



… Có khi mùa xuân cũng giống như tình yêu và hôn nhân của kiếp người vậy, khi chưa cưới thì đối tượng đẹp một cách lạ lùng và con người ta trông chờ đến ngày cưới với hy vọng sau đó cuộc đời càng thêm hạnh phúc, thế nhưng phần nhiều sau ngày cưới thì ... mọi người biết hết cả rồi !

Theo Thầy, thời điểm này cho tới đêm 30 mới thực sự gọi là Tết. Sự chuẩn bị, cái trông chờ Tết nó thi vị hơn Tết nhiều, sau buổi chiều mùng 1 thì Tết đã dần phai, nhưng thế nhân không muốn đối diện điều đó, người ta muốn Tết kéo dài nên có câu: “Tháng Giêng là tháng ăn chơi”, để cảm giác rằng mùa xuân còn tươi mãi.

Ở đây là xứ Cà Ri, “nếu Mai không nở thì ... Sư đâu biết xuân về hay chưa”, có lẽ mùa xuân thực sự của Thầy nơi đây là ngồi lại lắng nghe nhịp đập của tim mình, lòng không mơ mộng về một ngày mai xa xôi, không hoài niệm và vướng bận về dĩ vãng ... để chỉ nghe lượng đất trời đang hé mở, chan hòa, và tuệ tri một điều rằng, không phải Tết về thì mình mới thực sự có mùa xuân. “Xuân trong ta” là mùa xuân bất diệt, một mùa xuân đích thực mà bất cứ ai cũng không phải nhọc công tìm.

“Đừng tưởng Xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một cành mai” (Mãn Giác Thiền Sư)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét