V
ô

Ư
u




Loài hoa che chở nhân tâm
Đón chào Đức Phật, mẹ cầm nhánh hoa
Oai nghiêm voi trắng sáu ngà
Giấc mơ tạ thế trãi hoa sen vàng

Vô Thường bước xuống nhân gian
Ưu Đàm hoa trổ hiện thân ái tình
Sứ điệp của vạn niềm tin
Tôn vinh nhan sắc huyền linh nữ thần

Đóa Vô Ưu trổ nhọc nhằn
Chờ tay thiếu nữ họa hoằn khai hoa
Cảm linh thanh khiết an hòa
Thiện nhân dưới cội Sala ... nguyện cầu !


Hiển thị các bài đăng có nhãn NHÌN TỪ Ô CỬA THIỀN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NHÌN TỪ Ô CỬA THIỀN. Hiển thị tất cả bài đăng

Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền|102|

- Lời kinh trong lòng bàn tay
- Vô Thường

“Loài bướm đêm khi thấy ngọn lửa, háo hức lao vào, đâu biết nơi đó sẽ thiêu cháy chúng. Con người cũng vậy, thường háo hức lao vào những nơi, đâu biết nơi đó sẽ thiêu cháy cuộc đời họ”.

Thế gian lạnh, lòng người cũng lạnh, nên ai cũng đi tìm chút hơi ấm cho mình. Có kẻ đi về biển lửa quyền lực để tìm cho mình chút hơi ấm, có người lại đi tìm hơi ấm trong những điều phù hoa khói lửa chốn nhân gian, có kẻ đi tìm hơi ấm trong đôi mắt - trong đôi tay của người khác, có người lại quay về nhen nhóm từ bi trong tâm mình cho nhiều thêm lên và tìm hơi ấm ở đó.

Ai trong chúng ta cũng đang dốc lòng theo đuổi một ngọn lửa, và ngày mai, nó có thể sưởi ấm hoặc thiêu cháy chúng ta.

Danh vọng quyền lực cũng mang đến cho người đời hơi ấm, mang đến cho người đời hạnh phúc, hạnh phúc chốn nhân gian chứa trong đó đầy hệ lụy, biết bao nhiêu người chỉ vì chút hơi ấm mà đi vào biển lửa.

Có kẻ, bỏ cả nửa đời người để theo đuổi những điều phù phiếm, rồi một ngày tự hỏi mình đang đứng đây với những thứ ấy để làm gì ?

Muốn vui trong một chốc, thì đuổi theo những điều phù hoa khói lửa. Muốn vui trong một đời thì đuổi theo tâm từ bi của mình. Từ bi cũng là ngọn lửa, nhưng là ngọn lửa duy nhất trên thế gian mà con người có thể cầm trên tay mà không bao giờ bị bỏng.

Người an.



Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền|101|

- Lời kinh trong lòng bàn tay
- Vô Thường

“Không phải nơi sinh ra làm một người trở thành kém hèn, và cũng không phải nơi sinh ra giúp một người trở nên tôn quý. Do chính thái độ và việc làm mới biến một kẻ trở thành kém hèn, và cũng do chính thái độ và việc làm mới biến một kẻ trở thành tôn quý”.

“Dạo này sao rồi ? Có gì mới không ?”, “Không, vẫn vậy, như cũ, không có gì mới” … Người luôn nói mình vẫn vậy, như cũ, không có gì mới, nhưng khi gặp lại đã khác xưa rất nhiều. Biết bao nhiêu người, đã khác xưa rất nhiều, đã đi rất xa mà chẳng biết.

Mỗi suy nghĩ là một bước chân, mỗi lời nói là một bước chân, mỗi việc làm là một bước chân, con người đi xa hơn nơi họ đã bước vào cuộc sống, bằng những bước chân như vậy. Có kẻ bước những bước chân tha thứ và từ bi, rồi trở thành người hạnh phúc. Có kẻ bước những bước chân cố chấp và oán thù rồi trở thành người bất an.

Nên cuộc hành trình lớn nhất của con người chính là cuộc hành trình đi qua hết những bất an trong lòng mình, dùng dằng, bước đi rồi quay lại, đặt xuống rồi cầm lên, nên có khi, đi mãi cả đời mà chẳng đến đâu, vẫn nghe trong lòng rất nặng, vẫn thấy cuộc sống ngoài kia đầy bão giông.

Ai cũng đang bước đi, đi tìm bình yên cho mình, chỉ là có người ngay từ đầu đã chọn nhầm những bước chân sai, nên càng đi càng xa; nếu chọn đúng, chúng ta đã không cần phải quá nhọc nhằn mới có được bình yên.

Mỗi bước chân sai phải đổi một bước chân để quay về …

Người an.



Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền|100|

- Lời kinh trong lòng bàn tay
- Vô Thường

Ai cũng từng đi qua những ngày, lòng nặng trĩu, nhưng chỉ yên lặng thôi, không thể nói gì.
• Có kẻ, từ đó, sinh tâm oán hận.
• Có kẻ lại nhờ đó mà học được cách lắng nghe những yên lặng của người.

Ai cũng từng phải đối mặt với những nghi ngờ.
• Có kẻ, từ đó, mất niềm tin vào cuộc sống.
• Có kẻ lại nhờ đó mà học được cách để hiểu người.

Ai cũng từng chứng kiến những phụ bạc.
• Có kẻ, từ đó, không còn tin vào lòng chung thủy.
• Có kẻ lại nhờ đó mà học được cách thủy chung.

Ai cũng từng thất bại.
• Có kẻ bỏ cuộc.
• Có kẻ nhờ đó mà trở nên mạnh mẽ hơn.

Cũng đất đó nước đó, có cây chắt chiu rồi làm ra những chiếc gai nhọn bao quanh mình, có cây lại làm ra những đóa hoa thơm để gió mang hương đi.

Cũng cuộc đời đó, cũng biến cố đó, nhưng lòng người khác nhau, làm nên những con người khác nhau.

Người an.



Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền|99|

- Lời kinh trong lòng bàn tay
- Vô Thường

“Người dốc lòng làm việc thiện, có thể lúc đó phải chịu nhiều cực nhọc, phải chịu không ít tổn thương, nhưng cuối cùng thứ có được luôn là nụ cười bình yên, và không khổ não”.

Nói được một câu “thương người” giữa cuộc đời đầy những toan tính thế này không phải dễ, nhưng khi nói được, bỗng thấy cuộc đời dù thế nào cũng còn rất hiền hậu, đủ để chúng ta có thể nở một nụ cười bình yên.

Tha thứ cho những điều đã làm mình tổn thương không phải dễ, nhưng chỉ khi nào làm được điều đó, vết thương trong lòng mới có thể lành; trên người của những kẻ bình yên nào cũng có một vài vết thương, nhưng đã lành rồi.

Tử tế trong từng lời nói, ánh mắt, việc làm, không phải dễ, nhưng đừng bao giờ làm khó khăn cho cuộc sống ngày mai bằng cách chọn cho mình những ngày hiện tại sống quá dễ dàng vì không cần phải tử tế và mỉm cười với ai.

Thêm một chút can đảm, thêm một chút từ bi, những nỗi buồn dường như dài vô tận cũng kết thúc, những vết thương dường như không thể lành cũng có thể khép miệng. Và can đảm, từ bi cũng không phải dễ.

Đôi khi cũng do nghĩ sau này còn cơ hội, nên chúng ta thường bỏ qua những việc làm thiện khi thấy nó bắt đầu khó khăn, thấy một chút trắc trở là dừng lại: “để sau này hãy làm”, “để sau này hãy tính”, “để sau này làm tiếp” ... đâu biết, cuộc sống không bao giờ cho chúng ta có được nhiều lần “sau này” đến như vậy.

Ai không đủ can đảm thương được những trắc trở của mình khi dốc lòng làm điều thiện sẽ không đủ sức để đi qua hết nỗi đau mênh mông của kiếp người.

Mong người luôn an.



Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền|98|

- Lời kinh trong lòng bàn tay
- Vô Thường

Một hôm, có người tìm đến ngôi nhà nhỏ của Đức Phật trong rừng Jeta, nước Sravasti, chào Đức Phật rồi ngồi qua một bên, nói: “thưa Người, thật khó để giữ cho tâm được tĩnh lặng - thưa Người - đường trần ngoài kia thật khó đi”.

Đây là câu nói của một người hơn 2500 năm trước. Chúng ta hôm nay, khi trở về ngồi trước Người, có lẽ cũng nói câu nói giống như vậy: “thưa Người, con đã về; thưa Người, thật khó để giữ cho tâm con được bình yên, đường trần ngoài kia chông chênh quá”. Người của hơn 2500 năm trước, người của 2500 năm sau, mang chung trong lòng một vết thương.

Ai cũng có những bất an của mình, khác nhau là cách chúng ta ứng xử với nó. “Thưa Người, con đã về; thưa Người, thật khó để giữ cho tâm con được bình yên, đường trần ngoài kia chông chênh quá”. Nhưng không sao - người mỉm cười và nói được “nhưng không sao” ấy, là người chưa bao giờ để những bất an trở thành một cái cớ để thôi không nỗ lực gì nữa, thôi không từ bi với cuộc đời thêm một lần nào nữa.

Cây luôn đổ về phía nó tựa vào, con người luôn đổ về phía tâm niệm mà họ thường xuyên nuôi dưỡng trong lòng, đó là điểm tựa của con người. Dù đường trần nhiều xót xa, vẫn luôn có rất nhiều điều tốt đẹp đến từ đó. Cuộc sống hiện thực dù bất an thế nào nó vẫn luôn đáng giá hơn mọi giấc mơ.

“Thưa Người, con đã về; thưa Người, đường trần ngoài kia chông chênh quá … nhưng không sao !”

Người cuối tuần an.



Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền|97|

- Lời kinh trong lòng bàn tay
- Vô Thường

“Người đời bị những điều phiền não vây phủ, như con tằm nhỏ nằm trong chiếc kén to”.

Chúng ta thường như vậy, đem những suy nghĩ không lành, mang những suy nghĩ không tích cực, vây phủ lấy cuộc đời mình, tự nhốt lấy mình trong những ngày dài buồn tênh.

Có kẻ đem tâm không tha thứ nhốt mãi mình trong một vết thương.

Có kẻ đem tâm yếu đuối nhốt mình trong bế tắc, đem tâm cố chấp nhốt mình vào những phiền muộn của ngày hôm qua, đem tâm tham nhốt mình vào những điều phù phiếm, đem tâm sân nhốt mình vào những hận thù, đem tâm si nhốt mình giữa những mịt mù nhân gian.

Bỏ bớt những hận thù trong tim, bỏ bớt những phiền não trong lòng, trong cuộc sống, sẽ có nhiều thứ làm chúng ta phải thất vọng, để tâm an, phải tập buông bỏ mà đi tiếp.

Một thái độ tích cực sẽ mang đến một sức mạnh rất lớn khi đối diện với mọi chuyện, đừng bao giờ để nỗi buồn hôm nay khơi dậy những suy nghĩ không lành, lớn dần, rồi chiếm hết cả tâm trí, để ngày mai, niềm vui không còn chỗ để đến.

Khó thoát ra nhất là khi bị mắc kẹt trong tâm trí của chính mình.

Người ngủ an.



Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền|96|

- Lời kinh trong lòng bàn tay
- Vô Thường

“Một thanh sắt nóng đỏ, vài giọt nước nhỏ rơi lên đó liền khô mất, thanh sắt vẫn còn nóng. Một người khi tâm còn động, một vài cảnh yêu thương đi qua trong mắt họ, gợi lên một ý niệm yêu thương trong lòng cũng mau chóng tan đi, lòng vẫn còn động, chưa thể bình yên”.

Có kẻ mang trái tim thật buồn về ngồi bệt dưới hiên nhà xưa, nhìn ánh mắt thật hiền của Mẹ, nhìn đôi vai đầy nắng mưa của Cha, hứa: “sau này không làm gì để những người thân yêu của mình phải buồn nữa”. Nhưng khi trở lại phố chợ lại quên mất, tiếp tục làm những việc để ai thật lòng thương họ cũng phải buồn.

Có kẻ về ngồi trước Phật, nhìn ánh mắt thật sáng thật hiền của Người, nghe lòng thật yên, hứa: “mình gửi những ngày còn lại ở đây nghen’’. Nhưng khi quay đi lại quên mất, lại động lòng trước một ánh mắt thật sâu của nhân gian, rồi lưu lạc quên mất đường về, gửi mình cho gió giông.

Có kẻ ngồi trước buổi sớm mai bình yên, nghe lòng thật ấm thật yên, hứa: “sau này dù thế nào cũng giữ được trong lòng một chút nắng ấm của buổi bình minh sớm mai’’. Nhưng khi bước ra cuộc sống đầy giông gió ngoài kia lại quên mất, để trong tim chỉ còn lại toàn những gió giông.

Có kẻ hứa chỉ cầm trái tim từ bi để đi qua thế gian, nhưng khi đối diện với vài lần tổn thương lại quên mất, đặt trái tim từ bi xuống, để đôi tay lúc nào cũng đầy những muộn phiền.

Chiều qua, núi nhiều gió, ngồi dưới hiên nhìn lũ chim ngược giông gió tìm về tổ, thấy thương; thương lũ chim thì ít, thương mình nhiều hơn; con người chúng ta thường theo giông gió mà đi, chẳng mấy ai thương mình đủ lớn để ngược giông ngược gió trở về …

Người ngày mới an.



Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền|95|

- Lời kinh trong lòng bàn tay
- Vô Thường

Ai cũng từng loay hoay tự hỏi, những gì thực sự quan trọng nhất trong cuộc đời này, và sau đó đi tìm câu trả lời cho mình, diện mạo cuộc đời của mỗi người được gây dựng nên từ chính những câu trả lời đó.

Chúng ta đi về phía mà mình nghĩ là quan trọng, và nghiêng về phía mà mình cho là nặng hơn. Chỉ là, có những điều, ngày xưa nghĩ là quan trọng, hiện tại lại thấy không đáng giá một xu, có những thứ ngày trước nghĩ là nặng lắm, hiện tại lại nhẹ như vệt nắng trên tay.

Hạnh phúc từ những điều hư ảo cũng giống như chiếc bóng, nó vẫn có đấy, còn đấy trong một ngày đầy nắng, nhưng sẽ biến mất nhanh chóng không để lại dấu vết gì khi đi qua những ngày tối tăm.

Một nụ cười hư ảo có thể đánh lừa được đám đông, nhưng không thể đánh lừa được bản thân mình, và không thể xoá được những âu lo đang hiện hữu trong lòng. Tại sao lại chọn những điều hư ảo ?

Những điều hư ảo luôn rất dễ tìm và cũng rất dễ mất; những điều bền vững luôn rất khó tìm và cũng rất khó mất đi.

Người chọn điều gì để gây dựng nên cuộc đời mình ?

Người an.



Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền|94|

- Lời kinh trong lòng bàn tay
- Vô Thường

“Những đốm rỉ sét sinh ra từ thanh sắt rồi dần dần lớn lên làm mục nát cả thanh sắt. Những thái độ sống không thiện, những hành động không thiện sinh ra từ tâm của mỗi người rồi dần phá nát cuộc đời họ”.

Chúng ta thường nghĩ nhiều đến lỗi lầm, thường nói nhiều đến lỗi lầm, thường tránh xa những lỗi lầm, nhưng thật ra, điều đáng sợ hơn lỗi lầm chính là thái độ; có những thái độ dùng dằng, loanh quanh, lẩn tránh, cố tìm ra một lí do gì đó để che đậy, để bưng bít, dung dưỡng lỗi lầm âm thầm tồn tại và lớn dần lên, rồi phá nát tất cả, như đốm rỉ sét lớn dần rồi làm mục nát cả thanh sắt to.

Chúng ta thường chú ý nhiều đến những khuyết tật nơi thân thể, nhưng thật ra, khuyết tật lớn nhất của con người chính là thái độ sống không tích cực, khuyết tật lớn nhất của con người chính là một trái tim thiếu khuyết tâm từ bi; nên mới có chuyện mặc dù có đôi chân nhưng không đứng vững được trong những điều thiện, có đôi tay nhưng không giữ lại được cho mình sự bình thản mỗi khi đối mặt với tổn thương, có đôi mắt nhưng hiếm khi nhìn thấy được tình người nằm lẩn khuất đâu đó bên trong mớ ngổn ngang cuộc sống, có đôi tai nhưng chẳng mấy khi nghe được bước chân bình yên đi ngang qua hiên nhà mỗi sáng.

Một người mang trong lòng một thái độ sống tiêu cực, trong tâm thiếu khuyết từ bi, dù có hò hét động viên thế nào, cũng không thể làm họ thương được cuộc sống, đến cả bản thân mình họ còn không thương được.

Một người mang trong lòng thái độ sống tích cực, trong tâm đầy từ bi, dù đi qua bao nhiêu tổn thương, họ vẫn luôn thương được mọi thứ.

Thay đổi thái độ, lấy đầy từ bi cho trái tim, sẽ thấy bình yên trong cuộc sống quay trở lại.

Khi mang trong lòng suy nghĩ tích cực, khi mang trong tâm đầy từ bi, chúng ta đang tự tạo cho mình một nguồn năng lượng rất lớn khi đối mặt mọi chuyện.

Người an.



Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền|93|

- Lời kinh trong lòng bàn tay
- Vô Thường

“Có hai thứ, khi nào còn giữ được trong lòng, còn nghĩ tới, còn ghi nhớ, còn chưa quên, khi đó sẽ còn thấy lòng bình yên như trong một ngày gió mưa được trở về ngồi tĩnh tâm trước Phật. Hai thứ ấy là gì ? Là Hiểu Biết và Tĩnh Lặng !”

Bước chân thì ngắn mà đường trần lại quá dài, con người thì bé nhỏ mà thế giới ngoài kia lại quá mênh mông, trái tim chỉ có một mà những thứ làm tổn thương nó lại quá nhiều. Con người cũng chỉ là một sinh vật bé nhỏ, thứ vững chãi nhất để cho sinh vật bé nhỏ ấy tựa vào, để có thể vững chãi giữa thế giới mênh mông đầy bất trắc ấy chính là tâm từ bi của chính họ. Đó là một trong những hiểu biết đáng giá nhất để con người có thể bình yên dù thế giới ngoài kia ra sao.

Con người, không ai giống ai, kẻ xuất thân từ nơi này, người xuất thân từ nơi khác, kẻ có ngày hôm qua thế này, người có ngày hôm qua thế kia, nhưng không cần biết kẻ ấy là ai, ngày hôm qua của họ thế nào, vì để có được bình yên, điều đó không còn quan trọng nữa, bởi lẽ để có được bình yên nhất định phải bắt đầu từ chính bản thân mình. Đó là một trong những hiểu biết đáng giá nhất để con người có thể bình yên dù ngày hôm qua ra sao.

Con người, không ai giống ai, nhưng có cùng một âu lo cho những bất trắc ở ngày mai. Ít ai biết rằng, khi càng từ bi trong hiện tại, ngày mai càng dễ dàng có được những ngày bình yên. Đó là một trong những hiểu biết đáng giá nhất để con người có thể bình yên, chẳng cần biết ngày mai ra sao.

Nơi tốt nhất để chúng ta lánh khỏi những xô bồ từ cuộc sống ngoài kia luôn là sự tĩnh lặng trong lòng của chính mình.

Người ngày mới an.



Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền|92|

- Lời kinh trong lòng bàn tay
- Vô Thường

Tâm bao dung của người đời nhiều khi chỉ nhỏ được như chiếc lá, không gói hết nổi một vết thương; lắm lúc mỏng như sương khói, không che kín được một nỗi buồn; và chẳng mấy khi rắn được như đá, để chồng lên, nối lại, xếp cạnh nhau, làm thành một con đường bắc qua sông, để sang đến được bờ bên kia. Nên dù biết bờ bên kia là vui, bờ bên kia là an, nhưng chẳng mấy người đến được, do gom góp cả đời cũng không đủ tâm từ bi để làm cho mình một con đường bắc qua sông, bắc qua những nông sâu của cuộc cuộc sống, bắc qua những sân si tật đố tị hiềm của lòng người, mênh mông như dòng sông rộng không bờ ngày mưa lũ.

Chỉ thôi từ bi với mình một lát, đã nghe lòng quá đa đoan.

Chỉ thôi từ bi với người một lát, đã thấy lòng người quá lạnh.

Chỉ thôi từ bi với cuộc sống một lát, đã thấy đường trần dài dằng dặc lắm gian truân.

Thêm một chút từ bi, thêm một chút từ bi, thêm một chút từ bi nữa, mọi bão giông đều có thể trở thành bình yên. Bình yên sẽ trở về trong tâm, trong mắt của một người bắt đầu biết từ bi với mọi thứ.

Nếu không bước đi, chúng ta luôn đứng mãi một chỗ. Nếu không thể từ bi, chúng ta luôn đứng mãi trong nỗi buồn.

Người an.



Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền|91|

- Lời kinh trong lòng bàn tay
- Vô Thường

“Chiếc muỗng múc thuốc, múc đến hỏng cũng không biết được mùi vị của thuốc là gì. Có người, gần gũi người Thầy cả đời vẫn không học được gì, mãi làm người lạc lối, vẫn không được bình yên”.

Có kẻ bị cuộc sống cuốn trôi đi, may mắn cầm được sợi dây, níu lại, nhưng khi bị tuột đến cuối dây, lại không biết buộc ở cuối sợi dây ấy một nút, để có thể cầm sợi dây được chắc chắn hơn. Cuối cùng, đã cầm được sợi dây trong tay nhưng vẫn phải làm người chìm nổi. Tiếc.

Nắm được sợi dây trong một ngày chìm nổi là quan trọng, gặp được một người Thầy tốt, có được một người bạn lành ... trong một lênh đênh là quan trọng, nhưng quan trọng hơn là khi gút lại được một điều gì đó từ những lời dạy của người Thầy để sống, rồi thấy mọi chuyện trắc trở trong cuộc đời nhẹ như gió như mây. Bằng không, sợi dây có bền chắc đến đâu cũng không còn quan trọng nữa khi đôi tay không đủ lực và không biết cách để cứu được chính mình, và người Thầy có thông thái đến đâu cũng không còn quan trọng nữa khi người học trò vẫn chưa chịu dốc hết lòng để thương lấy mình.

Không ai chỉ ngồi ngoài gió mưa nhìn ngôi nhà mà hết lạnh, dù ngôi nhà đó là của họ.

Cuộc sống chưa bao giờ nương tay cho bất kì một người nào với lí do kẻ ấy có được một người thầy giỏi.

Người an.



Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền|90|

- Lời kinh trong lòng bàn tay
- Vô Thường

“Một người nghĩ mình khoẻ mạnh, vung nắm tay muốn đấm vỡ tảng đá to, nhưng đá không vỡ mà tay bị giập nát. Một người ôm lòng sân si bất thiện muốn hãm hại người từ bi với cuộc sống, cũng giống như người cậy mình khoẻ mạnh, vung nắm tay muốn đấm vỡ tảng đá to, cuối cùng chỉ nhận tổn thương về mình”.

Khi ôm lòng sân si bất thiện hãm hại người, điều kẻ ấy muốn thấy nhất là được nhìn đối phương phải đau khổ, phải điêu đứng, phải rách nát tang thương, để vui. Nên khi nhìn thấy đối phương vẫn bình thản như không, kẻ ra tay hãm hại sẽ điên tiết đến cùng cực, những khổ đau, điêu đứng mà họ muốn đối phương nhận lấy cuối cùng trở về lại hết với mình, như khi vung tay cố sức đấm mạnh vào tảng đá to.

Với một người đã có thể mở rộng lòng ra nhân từ với cuộc sống, lòng họ đã an như đá và rộng như hư không, rộng như hư không mới có thể bao dung được mọi thứ, dù tròn hay khuyết, dù trắng hay đen, dù tốt hay xấu, như hư không bình thản ôm hết mọi thứ vào lòng.

Với một trái tim thực sự từ bi và thấu hiểu, sẽ biết cách buông xuống những thứ nặng nề.

Với một trái tim thực sự từ bi và thấu hiểu, luôn tìm thấy cách để cân bằng lại, không để mình liêu xiêu ngã đỗ.

Khi bị kẻ khác hãm hại, lầm lỗi là của họ, nhưng nếu chúng ta giữ mãi đau khổ trong lòng rồi phải phiền muộn rất lâu thì nhất định là lầm lỗi của chúng ta.

Người cuối tuần an.

Núi cũng an.



Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền|89|

- Lời kinh trong lòng bàn tay
- Vô Thường

Rồi sẽ có một ngày, trên con đường đời dài vô tận kia, ai cũng sẽ nhận lại được điều tương tự như điều mà ngày xưa họ đã từng trao đi, oán hận, yêu thương, vô cảm …, như giọt nước, hóa thành hơi bay đi, rồi một ngày nào đó, bằng cách này hay cách khác, sẽ rơi trở lại mặt đất.

Người mang trái tim đau ê ẩm về ngồi trước Phật, mong có được sức mạnh để có thể đi qua hết những bể dâu.

Nếu thấy được những chân thành đã dốc lòng cho đi ngày trước vẫn còn ở đâu đó bên kia những bể dâu, thì những bể dâu kia đâu có sá gì.

Nếu biết được những bể dâu đang đối diện trong hiện tại là kết quả đến từ một lần chính mình đã động niệm sân si ngày trước, thì nhất định đã không có ai phải mệt mỏi oán trách nhiều đến như vậy.

Bình yên không phải tất cả mọi thứ đều bình yên, mà do chúng ta biết đem tâm bình yên ra để thu xếp mọi vấn đề.

Nên, một trong những điều khó nhất trong cuộc đời này chính là việc làm sao gom cho đủ niềm tin vào nhân quả, để có thể dốc hết bao dung trong lòng đem đổi được hai chữ “thương người”.

Người an.



Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền|88|

- Lời kinh trong lòng bàn tay
- Vô Thường

“Người nào thân làm việc thiện, miệng nói lời thiện, ý suy nghĩ thiện, thì mới thực sự là người biết tự thương và tự bảo vệ mình”.

Có kẻ mỗi sáng thức dậy luôn hứa, sẽ đổi thay, sẽ thương mình hơn hôm qua, nhưng khi hết ngày, nhìn lại, thấy vẫn chưa làm được việc gì để thương mình cả. Vẫn nghĩ những điều, vẫn nói những lời, vẫn làm những việc để mình phải buồn nhiều và mệt mỏi như hôm qua.

Không ai có thể tựa vào một suy nghĩ không tích cực để đứng vững trong những ngày tối tăm. Không ai có thể đem một lời nói ác để bảo vệ mình giữa miệng lưỡi thế gian. Cũng không ai có thể dùng một hành động ác để thương lấy ngày mai của mình.

Khi chưa biết thương bản thân, chúng ta vẫn còn theo đuổi những thứ không đáng, và chọn cho mình một điểm tựa sai, rồi một ngày điểm tựa đó lại đổ xuống đè nặng lòng mình.

Trên con đường đi về phía trước không bao giờ thiếu những khó khăn, và trong những ngày trưởng thành không bao giờ thiếu những nỗi đau. Người đã thương mình bằng cách nào ? Người đã bảo vệ mình ra sao ?

Có kẻ tựa vào tài sản, có người tựa vào quyền lực … Khi trong tay có nhiều tài sản nhưng không lương thiện, khi trong tay có đầy quyền lực nhưng không lương thiện, tài sản và quyền lực lúc đó chẳng khác gì thanh kiếm bén trong tay một kẻ ác, không hại người thì cũng hại mình.

Xưa nay, có lẽ ai cũng thấy, chiếc bóng của quyền lực chưa bao giờ cho người ta nương náu được lâu, nhất là khi bên trong đó không có được sự lương thiện.

Khi không lương thiện, thương kiểu gì cũng buồn, tựa vào đâu cũng đổ.

Khi không lương thiện, khi không tử tế, những ngày buồn phía trước sẽ còn dài lắm.

Người ngủ an ...



Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền|87|

- Lời kinh trong lòng bàn tay
- Vô Thường

Giữa muôn nghìn lời tổn thương nhau, có một lời nói đủ sức dựng lại niềm tin đã đổ vỡ từ rất lâu trong lòng là có thật.

Có những lời nói như ngọn nến, bé nhỏ thôi, nhưng cũng đủ mang ánh sáng và hơi ấm lấp đầy trái tim đã bị tổn thương và hoang lạnh từ rất lâu.

Ai cũng có cho mình một câu nói, từ một ai đó, ấm như ngọn nến, cất cẩn thận trong lòng như báu vật, mang theo đến cả đời, những lúc bất an lại đem ra, ngắm nhìn, mỉm cười rồi bình yên.

Giữa cuộc sống đông đúc này, đâu đó vẫn có những con người bình thản và vững chãi như cây đứng trên vách núi đá, để níu vào, không bị rơi xuống vực sâu lòng người đầy toan tính.

Cũng là con người. Cũng là lòng người. Cũng là lời nói … nhưng đôi khi là điểm tựa, nhiều khi là vực sâu.

Người ngày mới an.



Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền|86|

- Lời kinh trong lòng bàn tay
- Vô Thường

“Hãy canh giữ cẩn thận tâm mình như người lính ngày đêm canh giữ thành lũy trong những ngày chiến tranh, chỉ cần lơ là một lát cũng đã đủ để quân giặc lẻn vào cướp mất thành. Một khoảnh khắc vọng tâm động niệm là một khoảnh khắc đánh mất bình yên”.

Có kẻ, trong một khoảnh khắc lơ là, đánh rơi que diêm đang cháy xuống hiên nhà, nhưng không biết, rồi bất lực nhìn ngôi nhà gỗ mà mình mất cả nửa đời mới làm được bị cháy rụi.

Do que diêm quá nhỏ, lén rơi khỏi tay lúc nào không hay, và cũng có thể do ngọn lửa của que diêm quá bé, nghĩ không đáng gì, nên việc giữ que diêm không rơi khỏi tay cũng hơi khó, nhưng sẽ khó khăn hơn rất nhiều khi phải tìm cách dập lửa hay làm lại ngôi nhà gỗ cho mình.

Do chúng ta nghĩ chỉ một chốc, một lát, chỉ một sát-na sân si chẳng đáng gì, nên việc giữ cho tâm không động niệm trở nên rất khó, nhưng sẽ khó khăn hơn khi phải thu xếp cho gọn những đổ vỡ do một khoảnh khắc vọng tâm động niệm gây nên.

Đừng sợ không bình yên, chỉ sợ còn vọng tâm động niệm, rồi vô tình đánh rơi đốm lửa nhỏ sân si xuống hiên nhà mà không biết. Có những cuộc hành trình chỉ một phút xao lòng là phải bắt đầu lại, vấn đề ở chỗ, có những điều người ta không muốn bắt đầu lại, vì chẳng còn như ngày xưa, cố thế nào cũng chỉ là vá víu.

Núi sáng nay nhiều sương, lạnh.

Người ngày mới an.



Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền|85|

- Lời kinh trong lòng bàn tay
- Vô Thường

“Khi gieo hạt mầm niềm vui mới, là đang xoá đi nỗi buồn ngày cũ. Khi gieo hạt mầm đau khổ mới, là đang xoá đi niềm vui đang có”.

Có thể nhắm mắt khi không muốn thấy một thứ gì đó, có thể quay lưng khi muốn từ bỏ một nơi nào đó, nhưng không ai có thể nhắm mắt quay lưng để không còn nhìn thấy hay từ bỏ được nỗi buồn đang hiện hữu trong lòng, cách để kết thúc được nỗi buồn là gieo vào đấy một hạt mầm niềm vui, rồi nuôi hạt mầm ấy lớn lên, lớn lên mãi, thành niềm vui lấp đầy lòng mình, thay thế cho nỗi buồn đang hiện hữu. Như cách người ta mồi lửa, nhóm bếp, cẩn thận giữ cho đốm lửa nhỏ lớn lên thành bếp lửa to, để ánh sáng thay thế cho bóng tối, để hơi ấm thay thế cho lạnh lẽo âm u trong ngôi nhà của mình.

Niềm vui hôm nay, nỗi buồn hôm nay, ngày mai còn lại hay không là do hôm nay chúng ta chọn thứ gì để nối vào đó. Cuộc sống luôn là một sự lựa chọn, hoặc lựa chọn một hạt mầm niềm vui gieo vào nỗi buồn đang hiện hữu, hoặc chúng ta phải đi mãi trong nỗi buồn dài dằng dặc của mình.

Tôi muốn nói về hạt mầm niềm vui, chẳng phải tìm ở đâu xa, nó hiện hữu ở ngay trong chính nỗi buồn, khi cuộc sống mang đến một nỗi đau, nó luôn kèm theo trong đó một hạt mầm bình yên để con người chữa lành nỗi đau đó, nhưng chúng ta thường luôn nhìn mãi vào nỗi đau rồi không nhận ra.

Như khi chứng kiến một người thân mất đi, kèm theo nỗi đau chia li sinh tử là lời nhắc: cuộc sống là vô thường, tấm thân tứ đại là vô ngã, và cuộc đời chỉ là những câu chuyện duyên sinh. Những lời nhắc đó là chiếc mầm bình yên, nếu nuôi được những chiếc mầm đó lớn, chúng sẽ trở thành điểm tựa vững chắc, để chúng ta không còn bị chao đảo khi phải chứng kiến những cuộc chia li sinh tử ngày mai.

Hôm nay, người có muốn dốc lòng làm một việc gì để ngày mai của mình sẽ phải cảm ơn chính mình ngày xưa không ?

Người an.

Núi chiều nay nhiều gió.



Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền|84|

- Lời kinh trong lòng bàn tay
- Vô Thường

Đôi khi điều chúng ta cần thiết để giải quyết một bế tắc là không làm gì cả, không cố san bằng mọi thứ, không cố hơn thua, không cố đạp đổ đập phá, mà chỉ đơn giản là dừng lại, lắng nghe từng suy nghĩ của mình, buông bỏ, lòng thanh tịnh, rồi thấy vấn đề đã được giải quyết xong.

Vì sự bế tắc đó, thực sự, đến từ trong suy nghĩ của mình. Người ta không thể bình yên khi trong lòng vẫn còn nuôi dưỡng những suy nghĩ không lành.

Dòng sông không thể trong được khi nơi đầu nguồn còn vẩn đục. Người ta chưa thể thương được bản thân khi vẫn còn để những suy nghĩ không lành làm tổn thương đến mình của ngày mai. Khi chưa thực sự thương được bản thân, thì cũng chưa thực sự thương được người.

Ai cũng phải cần rất nhiều can đảm để lương thiện, cần rất nhiều can đảm để có thể thương người, cần rất nhiều can đảm để bình yên. Khi những suy nghĩ không lành chưa được chuyển hóa, chúng sẽ còn ở lại, và khuấy động cuộc đời chúng ta mãi.

Người nhớ bắt đầu ngày mới bằng một nụ cười, để những bất an hôm qua không tràn sang hôm nay.

Người ngày mới an.



Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền|83|

- Lời kinh trong lòng bàn tay
- Vô Thường

“Hãy suy nghĩ về những mong manh trong cuộc đời, nghĩ về cái chết, như một kẻ tử tù chờ ngày thi hành án tử. Những suy nghĩ đó sẽ tiếp thêm sức mạnh để có đủ dũng khí bứt mình khỏi những phù phiếm trong cuộc đời”.

Nghe đâu mọi tên tử tù đều chỉ mong được sống một cuộc đời lương thiện bình thường bình thường, bất kể ngày xưa hắn đã từng tàn độc đến đâu, muốn một buổi sớm mai bình yên dưới hiên nhà, muốn ăn một bữa cơm giản dị với gia đình, muốn nói gì đó làm gì đó để người mình thương không phải buồn.

Khi đối diện với cái chết, dòng máu thật lạnh cũng phải ấm lại, trái tim cũng ấm lại.

Khi đối diện với cái chết, những được mất hơn thua, những danh vọng vật chất, những hận thù sâu đậm, những hư ảo trong chốn nhân gian không còn đáng kể nữa, mờ phai đi, nhẹ tênh.

Khi không còn thời gian để chọn lựa nhiều, người ta tự khắc biết chọn thứ đáng giá nhất cho mình.

Chọn chân thành để sống, chọn việc ý nghĩa để làm, chọn lời yêu thương để nói, chọn ánh mắt hiền để nhìn cuộc đời, chọn đôi tay ấm để cầm lấy tay người, chọn đôi chân thật nhẹ để không làm tổn thương những nơi mình đi qua.

Thường xuyên nghĩ đến những gì để yêu thương lớn hơn lỗi lầm, lớn hơn sợ hãi.

Người ngày mới an.