V
ô

Ư
u




Loài hoa che chở nhân tâm
Đón chào Đức Phật, mẹ cầm nhánh hoa
Oai nghiêm voi trắng sáu ngà
Giấc mơ tạ thế trãi hoa sen vàng

Vô Thường bước xuống nhân gian
Ưu Đàm hoa trổ hiện thân ái tình
Sứ điệp của vạn niềm tin
Tôn vinh nhan sắc huyền linh nữ thần

Đóa Vô Ưu trổ nhọc nhằn
Chờ tay thiếu nữ họa hoằn khai hoa
Cảm linh thanh khiết an hòa
Thiện nhân dưới cội Sala ... nguyện cầu !


Hiển thị các bài đăng có nhãn CHAY MỘC. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CHAY MỘC. Hiển thị tất cả bài đăng

Ngày mai, liệu chúng ta còn biết chúng ta mất hay còn ?

(Chay Mộc)



Hôm nay chúng ta còn sống. Ngày mai, liệu chúng ta còn biết chúng ta mất hay còn ? Vậy nhưng chúng ta luôn tảng lờ sự thật ấy. Chỉ nghĩ đến sinh, chưa từng nghĩ qua về tử. Có nghĩ đến cũng chỉ là thoáng qua, chứ không nhiều người sống với điều đó mỗi ngày. Nếu bạn nhận ra rằng dù bạn có xoay sở ra sao đi nữa, giành giật và hưởng thụ thế nào đi nữa, vào ngày mai, bạn phải đối diện với cái chết, liệu bạn có hành động như hiện tại ? Bạn có nghĩ đủ mọi kế để hại mình hại người miễn sao có tiền ?

Bạn sẽ nhận ra tiền chẳng mang lại nhiều hạnh phúc như bạn tưởng. Khi có nhiều tiền. Bạn sẽ cần nhiều tiền hơn nữa. Bởi vì bạn vẫn thấy có người giàu có hơn bạn. Rồi bạn phải ngồi nghĩ cách làm sao cho tiền tiếp tục sinh ra tiền. Nghĩ cách phát triển hơn mới thấy an toàn. Cuối cùng, thực ra bạn được hưởng cực ít trong số đó. Bởi bạn còn bận làm ăn tính toán, làm sao có thời gian hưởng thụ.

Những kẻ hưởng thụ ngay thì lại thấy tiền hết rất nhanh. Và lại tiếp tục giành giật để kiếm tiền tiếp. Nhân sinh, chìm trong vòng luẩn quẩn u hoài. Bạn có xây nhà thật to, mua ô tô thật đẹp, nhưng rồi cũng chẳng biết mình được sử dụng bao lâu.

Con người bây giờ thường chỉ nghĩ làm sao để: xây nhà to đẹp, mua xe ô tô thời thượng, mặc áo hàng hiệu, đi ăn quán sang trọng, hưởng thụ mọi thú vui trên đời … Nhưng rồi chẳng ai nhận ra để có được những thứ đó, bạn phải trả giá những gì. Bạn phải trả bằng toàn bộ thời gian, sức khỏe và trí óc. Chúng ta chỉ biết quẩn quanh với những trò chơi vô vị, cả một đời phấn đấu, cuối cùng đối diện chỉ là cái chết. Khi nhắm mắt xuôi tay, ta chẳng cầm theo được chút gì, nhà cao cửa rộng, con cháu đầy đàn … đến cuối cùng chỉ là ô đất lạnh.

Có người nghĩ chết là hết. Nên mục đích sống duy nhất chỉ là hưởng thụ. Không còn nghĩ được gì thêm. Còn có người biết được rằng nghiệp báo nhân quả sẽ kéo ta đi luân hồi vạn kiếp, nên biết tìm cách gieo nhân lành, biết sống sao cho trọn, biết tỉnh thức hàng ngày để chuẩn bị cho mọi sự, kể cả cái chết. Nên một đời thanh thản. Sống an lành tự tại. Chẳng còn lo vướng mắc bụi trần.

Sống ra sao, bạn có quyền lựa chọn. Bạn có thể đi bất cứ con đường nào, bởi chẳng có định nghĩa tốt xấu. Tâm thức bạn như thế nào, vũ trụ sẽ phản hồi lại tương xứng. Và bạn, sẽ có bài học của riêng mình.

● ● ● Bạn hãy lựa chọn, sao cho ngày mai là một ngày an lành !

Gieo hạt vườn tâm

(Chay Mộc)



Khi bạn làm ác mà thấy cuộc đời vẫn an ổn, đừng vội kiêu ngạo ngang tàn, chỉ là nghiệp thiện quá khứ của bạn vẫn còn, nên bạn còn được thế. Đến khi bạn hưởng vừa hết, quả ác phơi bày, lúc đó thì đã quá muộn rồi. Vay trả cứ vậy mà triền miên. Không chỉ một đời.

Khi bạn làm thiện mà thấy cuộc đời vẫn khổ đau, mình biết vậy nhưng cứ cần mẫn mà trả nghiệp, chẳng qua ngày xưa mình làm ác, mà nhân ác đến bây giờ chưa tan. Biết vậy để mình biết sợ hãi, xấu hổ trước hạt giống ác, mà nhất định diệt trừ, nhất định không làm ác nữa. Việc thiện dù nhỏ nhất cũng làm, cứ tích lũy dần những việc thiện lành. Vừa hết nghiệp ác của quá khứ là quả thiện sẽ về.

Mà cuộc đời này, làm sao để biết đâu là thiện pháp để làm ? Đâu là ác pháp để tránh ?

Trước khi làm bất cứ một việc gì, chúng ta cần suy nghĩ cho thấu đáo. Việc này có hại đến ai không ? Việc này có hại đến mình không ? Việc này đem lại lợi ích gì cho tất cả ? Rồi cân nhắc sao cho phù hợp nhất. Lấy mục tiêu không gây ác pháp, không hại mình hại người làm đầu. Từ đó, bạn sẽ có lựa chọn thiện lành nhất cho chính mình.

Giống như bạn chăm chỉ gieo những hạt giống tốt cho khu vườn của mình và chăm sóc chu đáo, đến một ngày, xung quanh bạn sẽ là một vườn quả ngọt dành cho bạn.

Quán Thế Âm Bồ Tát, người là ai trong bể trầm luân ?

(Chay Mộc)



Trong một góc nhỏ của Chay Mộc, có một tượng Quán Thế Âm Bồ Tát màu trắng. Tượng ngồi trên đóa sen, dưới bàn tay từ bi che khắp. Một dáng tượng rất đẹp.

Với Chay Mộc, Quán Thế Âm Bồ Tát là một điều gì đó thật tuyệt diệu. Người từ bi, cứu khổ cứu nạn. Có chí nguyện lớn độ đời. Dường như, dù cho bất cứ việc gì xảy ra, chỉ cần giọt nước từ bi của Người chảy xuống, là ngàn vạn chúng sinh sẽ được chữa lành. Những phép màu như trong chuyện cổ tích.

Ngày còn bé, Chay Mộc chỉ biết Quán Thế Âm Bồ Tát qua phim ảnh. Lớn lên chút nữa, sau khi được nghe nhiều người tán dương xưng tụng. Mới thấy chí nguyện to lớn và sự từ bi nhiệm mầu của Người. Nhưng, rồi Chay Mộc cũng nhận ra một điều, nếu bạn chỉ biết dựa vào tha lực, vào phép thuật và sự từ bi cứu khổ của người khác, quả thực, bạn sẽ không còn là chính mình.

Có những con đường, bạn phải tự mình đi qua mới có ý nghĩa. Có những việc, bạn cần phải tự mình giải quyết mới có thể học hỏi thêm nhiều điều hay, đồng thời rèn luyện thêm trí lực. Cuộc sống là vậy, khó khăn thử thách là để vượt qua chứ không phải để trốn tránh hay chìm sâu vào đau khổ. Khi bạn bắt đầu biết tự đi trên đôi chân của chính mình, tự mình làm mọi thứ, bạn mới nhận ra năng lực kỳ diệu bên trong mình.

Trên thế giới này, ai sinh ra đều có những món quà như nhau cả, bởi mỗi con người đều là những cỗ máy vi diệu của thiên nhiên. Tất nhiên, không có ai giống một trăm phần trăm ai cả, kể cả anh em song sinh. Nhưng được mất luôn song hành. Khi bạn mất đi điều này, có nghĩa là điều khác đang đến, và đến nhiều hơn bạn nghĩ. Quan trọng là bạn có khám phá ra điểm mạnh và điểm yếu của chính mình hay không mà thôi. Khi bạn thực sự chính trực và tâm huyết với cuộc sống, bạn sẽ nhận ra, điểm mạnh đôi khi cũng là điểm yếu chết người, và điểm yếu đôi khi cũng là một điểm mạnh tuyệt vời nếu biết cách tận dụng.

Vậy đó, bạn có thể giải quyết, hầu như tất cả mọi việc đến với mình, bằng trái tim yêu thương chân thành. Khi bạn giải quyết bất cứ một việc gì, dù lớn hay nhỏ, bạn biết bỏ qua những ích kỷ cá nhân, những tham lam sân hận không đáng có, chỉ vì con người và con người, vì người, vì mình, cân đối hợp lý, bạn sẽ giải quyết được tất cả bằng thời gian và công sức của chính bạn. Khi đấy, liệu phép mầu có còn thực sự cần thiết ? Chay Mộc nghĩ là không.

Chay Mộc thấy, Quán Thế Âm Bồ Tát là một tấm gương rất đẹp, rất trong về đức từ bi hỷ xả trong mỗi con người. Dù việc gì xảy ra, lấy từ bi làm gốc, bạn sẽ thấy những điều kỳ diệu không kém gì phép mầu trong cuộc sống này. Chay Mộc đã từng nghe đâu đó rằng: “đừng cầu xin Quán Thế Âm Bồ Tát, hãy sống như Bồ Tát, sống trong nhân quả nhưng vẫn mở lòng từ bi thương xót hết thảy chúng sinh, đó mới là những điều đáng sống”.

Một câu nói rất hay, dành cho vạn hữu có duyên. Tất thảy mọi thứ, khi bước qua cửa sinh diệt rồi, đều chẳng còn lại gì ngoài những nghiệp quả bạn làm từ trước đến nay. Vậy nên, có làm, hãy làm nghiệp lành, có như vậy, cuộc đời mới có thêm những đóa từ bi, kết trái lành cho hôm nay và cho cả mai sau.

Trong yên lặng tĩnh tại, ta tìm thấy rất nhiều điều đáng giá

( Chay Mộc )

❝ ...

- Con à !

- Dạ !

Con người, thường rất sợ cô đơn. Rất sợ một mình. Cũng rất sợ sự yên lặng tuyệt đối. Vậy nên hầu hết chạy lăng xăng, tìm đủ mọi trò vui, làm đủ mọi điều để có được những thứ vui vẻ xung quanh. Dù biết rằng những thứ đó không thường hằng, dù biết đó là những niềm vui nhất thời đầy giả tạo. Ta vui được chốc lát, mà khổ ải đến muôn đời.

Ta phải dành tâm huyết cả một kiếp người để vun trồng bao nhiêu. Ước vọng bao nhiêu. Sắm sửa bao nhiêu. Tìm kiếm bao nhiêu … những thứ hoa mỹ đẹp đẽ tráng lệ, từ con người cho đến vật chất. Ta dành cả đời nâng niu cưng dưỡng. Làm hết những gì có thể để có cái này, cái kia. Để sống …

Nhưng rồi, hết kiếp tận số, thở ra một cái. Ta chẳng còn gì, ngay đến cái thân ta trân quý nhất rồi cũng hòa vào lòng đất, biến mất chẳng để lại chút gì. Chúng ta đã quá sợ hãi vì sự sống. Lo nay mất mai còn, lo Đông lo Tây, lo ngược lo xuôi. Cuối cùng chỉ vì một chữ sống. Vậy mà nhiều khi lạc đường, còn đi hủy diệt cái thân vì những điều không vừa ý trái lòng. Ta cứ loay hoay là khổ mình khổ người, cả đến trăm ngàn kiếp, không tài nào thoát ra được.

Trước những trầm luân của cuộc đời. Có bao giờ ta thử dừng lại, dừng lại hết mọi lăng xăng lo lắng, dừng lại hết những tính toán được mất hơn thua, dừng lại tất cả những tham luyến trên đời … Chỉ sống một mình. Chỉ yên lặng tĩnh tại một mình.

Trong cái yên lặng hùng tráng. Khi mà mọi thứ bên ngoài không còn làm tâm ta vướng bận. Ta có thể đi thật sâu, thật sâu vào bên trong mình. Lắng nghe từng lo lắng. Lắng nghe từng sợ hãi. Lắng nghe từng tham ái. Lắng nghe mọi thiện ác trong mình sinh diệt. Trong cái tĩnh lặng diệu kỳ, mọi thứ hiện lên rất rõ ràng, rất đầy đủ.

Kẻ trí biết vậy mà gạn đục khơi trong. Kẻ còn mù mờ thì tìm mọi cách chạy ra bên ngoài để trốn tránh chính mình. Thật ra cũng chẳng có gì đúng sai. Đi qua trăm ngàn kiếp luân hồi, nếm đủ đầy vị cay đắng ngọt bùi, đến lúc, ai cũng sẽ quay đầu lại, bởi chân lý vốn chỉ có một, đi một vòng ta cũng sẽ nhận ra đâu là con đường thênh thang rộng lớn ta cần đi mà thôi.

Một mình, vốn chẳng đáng sợ. Đáng thương, vốn là những người chẳng thể ở một mình … Trong yên lặng tĩnh tại, ta tìm thấy rất nhiều điều đáng giá.

Yêu và thương con nhiều, nghe con !

( Chay Mộc )


...❞




Đừng bao giờ đánh đổi sự trung thực

( Chay Mộc )



❝ ...

- Con à !

- Dạ !

Người ta bảo nhau, phải sống cho hơn được “những kẻ bình thường ngoài kia”, rồi ra sức sống cho “hơn người”. Có những thứ “hơn người” để cho một người dưng chẳng liên quan gì tới mình cũng cảm thấy khó chịu. Có thứ “hơn người” để một kẻ từng là đối thủ cũng phải phục. Cuộc sống chỉ xoay vần quanh những chọn lựa, chọn lựa cho mình một cuộc đời không nát với cỏ cây.

Hơn người, kém người để làm cái gì ? Ta càng tranh đua, càng thấy cô đơn và lạc lõng, ta chỉ chăm chăm đi về phía người, mà ganh tị, mà hơn thua, mà cay nghiệt, mà giằng xé … cuối cùng, có được gì đâu, ngoài những đau khổ, những mất mát và cảm giác không thể tin tưởng được chính mình, bởi “ngoài trời còn có trời, trên người còn có người”, đời có bao giờ hết tuấn kiệt đâu.

Sống trung thực, đa số mọi người đều thấy mất mấy đồng bạc lẻ trước mắt. Như đi chợ mua thiệt bó rau, bán kém người ta mấy nghìn bạc … Hay bán cái nhà rẻ hơn mấy chục triệu đồng. Đời thấy vậy nên cứ lừa lọc nhau mãi, dối gian nhau mãi để thành biển đời lắt léo lắm chua cay.

Chỉ có những kẻ trí mới nhận ra sự trung thực mang lại những lợi ích lớn nhường nào. Trung thực có trong ta, ta sẽ dễ dàng nhận ra đâu là thành thật, đâu là dối gian, mà chẳng cần bài binh bố trận nhiều. Trung thực có trong ta, ta cũng chẳng phải theo đuổi những cái phù phiếm xa hoa, những cái không có giá trị thật trong cuộc sống (mà những cái này mới mắc tiền này). Và trung thực có trong ta, sẽ giúp ta nhìn mọi thứ đơn giản hơn. Từ đó, sẽ giúp ta giải quyết những khó khăn, những khúc mắc một cách đơn giản mà hiệu quả đến không ngờ. Còn chưa kể, trung thực đem lại “thương hiệu”, mà giá trị của “thương hiệu” này không thể đo đếm bằng tiền bạc. Vậy đấy, vậy mà thế gian vẫn sẵn sàng bán rẻ sự trung thực của mình, để đôi khi chỉ lấy một nghìn đồng.

Có thể sau này con rất giàu, nhưng chắc chắn sẽ có người giàu hơn con. Có thể sau này con rất tài giỏi, nhưng chắc chắn sẽ có người tài giỏi hơn con. Bất cứ điều gì con có, một ai đó sẽ vượt qua, nhưng nếu con trung thực, chẳng bao giờ có ai trung thực hơn, bởi vì bản chất sự trung thực là một sự trung thực vẹn toàn.

Đừng bao giờ đánh đổi sự trung thực chỉ vì mấy đồng bạc lẻ trước mắt mà đánh mất cả mỏ kim cương đằng sau nó.

Yêu và thương con nhiều, nghe con !

( Chay Mộc )


...❞

Thanh xuân ấy để dành cho ai, cho người hay cho mình ?

( Chay Mộc )



❝ ...

- Con à !

- Dạ !

Đi qua những tháng năm thanh xuân, mà chỉ đuổi theo tình, tiền, danh, sắc … quả là rất phí cho một kiếp người. Rất ít người nhận ra được điều này. Có lẽ chỉ những con người đang nằm quằn quại trên giường bệnh chờ cái chết, cơ thế đau nhức, đến thở còn không thở được nữa. Có lẽ những con người đó mới thấu hiểu thế nào là sự quý giá của cuộc sống bình thường, khỏe mạnh. Những con người đã đi qua nhiều tháng năm thăng trầm, mới lĩnh hội được cái gì là điều quan trọng nhất, cái gì chỉ là phù phiếm xa hoa, chóng đến chóng đi.

Nói vậy mà cũng khó, nhận ra được đã khó, làm được còn khó hơn gấp bội. Đã nhận ra cái thân tàn này sẽ già, sẽ chết. Đã gặp bao tấm gương già đi từng ngày trước mặt, chết đi từng ngày. Nhưng người ta vẫn quên. Con người cứ tự hào là động vật bậc cao nhất, thông minh nhất. Vậy mà sự thật rành rành trước mắt vẫn cứ quên hoài. Vẫn vô minh mà hành động trong vô thức. Để nghiệp quả dẫn đi hoài. Đau thương chìm nổi một đời, lại ngồi than thở đổ tại trời, tại số phận. Quả là con người !

Quan trọng, có lẽ vẫn là mình đủ tỉnh thức đến đâu, đủ quyết tâm đến đâu, đủ trí tuệ đến đâu, để đi hết con đường mình đã chọn. Không bị những lưới giăng ngang mắc dọc trên đường cuốn mất, đi được đến cuối cùng là mình đã thắng. Dừng lại, dù ở đâu với lý do gì, cũng là mình đã lạc đường mất rồi. Đừng để ngày xanh trôi mãi, rồi đến cuối đời chợt nhận ra mình chỉ là con dã tràng ôm mộng lấp cát biển đông.

Yêu và thương con nhiều, nghe con !

( Chay Mộc )


...❞

Chẳng thể trốn chạy số phận

( Chay Mộc )



❝ ...

- Con à !

- Dạ !

Chúng ta chẳng thể trốn chạy số phận, bởi đã gieo nhân từ bao đời tiền kiếp. Đến ngày hái quả mới biết quả chua, muốn trốn cũng chẳng được nữa. Chúng ta có thể thử trốn chạy, kết quả chỉ là thảm khốc hơn mà thôi.

Con người thường lo rất xa, nên nhìn thấy quả xấu từ xa, hay gặp cảnh trái ý mình một tí, là giãy giụa, là oán thán không muốn nhận. Rồi làm đủ thứ để trốn chạy, để đòi những thứ như ước vọng. Nhưng, có thực sự những thứ họ trốn chạy là xấu, còn những thứ họ khao khát có được là tốt đẹp. Với tâm trí hiểu biết hạn hẹp như của con người, làm sao biết trước được xấu đẹp ?

Chúng ta cho những thứ mình gặp là đau thương, chúng ta còn bận đổ lỗi và trách móc, mà không nhận ra được rằng đó là cơ hội để mình trải nghiệm, để mình trưởng thành. Đi qua những vấp ngã, chúng ta sẽ mạnh mẽ và tự lập lên bao nhiêu, chúng ta sẽ có những kinh nghiệm quý báu gì, đó là cả một kho tàng quý giá mà không ai cướp được của mình. Còn chúng ta cho những thứ là hạnh phúc, chúng ta còn bận rộn hưởng thụ nó, làm sao chúng ta nhận ra bao hệ lụy từ nó. Ví như đường ngọt ngào, chúng ta sẽ thoải mái ăn thật nhiều, mà chẳng nhận ra những nguy cơ như béo phì, tiểu đường mà nó mang lại. Ngọt ngào khiến người ta chẳng kịp đề phòng. Chúng ta có thật nhiều tiền, chúng ta có thực sự hạnh phúc khi những kẻ tham lam gian xảo luôn nghĩ cách để lấy của mình ? Chúng ta có thực sự hạnh phúc khi mình xinh đẹp, khi chúng ta phải cố gắng làm mọi cách để níu giữ tuổi thanh xuân ?…

Câu chuyện bao đời vẫn vậy. Hết kiếp này đến kiếp khác, lớp người này đến lớp người khác. Số phận chỉ là sinh ra rồi chết đi, vậy mà thế hệ sau chúng ta vẫn chẳng thế nhận ra. Bây giờ, ai cũng chỉ mong suôn sẻ, mong êm ái nhẹ nhàng. Chúng ta mong được hưởng thụ hết những tiện nghi vật chất, những tham ái dục lạc, mà chẳng nhận ra đau thương từ chúng. Vậy nên, mới có những kẻ đứng ngoài vòng xoáy. Sống thanh thản, nhẹ nhàng, không phải bởi chúng ta hết ý chí sống, đơn giản là chúng ta muốn sống một cuộc đời trọn vẹn hơn mà thôi.

Yêu và thương con nhiều, nghe con !

( Chay Mộc )


...❞

... chỉ khác nhau ở bản tâm này

( Chay Mộc )



❝ ...

- Con à !

- Dạ !

Xưa có một lão hòa thượng sống trong ngôi chùa cổ trên núi cao. Một ngày kia có vị hành giả ghé thăm chùa. Hành giả biết lão hòa thượng đã tu hành đắc Đạo, bèn hỏi ông rằng: “trước khi đắc đạo, Ngài đã làm những gì ?”, lão hòa thượng trả lời: “ta chẻ củi, gánh nước, nấu cơm”. Hành giả hỏi: “vậy sau khi đắc đạo thì sao ?”, lão hòa thượng nói: “ta vẫn chẻ củi, gánh nước, nấu cơm”. Hành giả lại hỏi: “vậy cái gì gọi là đắc đạo ?”.

Lão hòa thượng ôn tồn trả lời: “trước khi đắc đạo, lúc chẻ củi thì nghĩ về gánh nước, lúc gánh nước lại nghĩ về nấu cơm, nấu cơm rồi lại lo ngày mai đi chẻ củi gánh nước. Sau khi đắc đạo, chẻ củi thì là chẻ củi, gánh nước thì là gánh nước, nấu cơm thì là nấu cơm”.Kỳ thực, đắc đạo hay chưa chỉ khác nhau ở một chữ “Tâm” này mà thôi. Trước khi đắc đạo, lão hòa thượng cũng giống như những người phàm phu khác, tâm không thể tĩnh tại, làm chuyện gì cũng nghĩ tưởng về quá khứ và tương lai. Chỉ khi đã khắc chế cái tâm này, thì lòng người mới có thể ung dung tự tại, tinh thần mới có thể thảnh thơi …

- Con à !

- Dạ !

Vậy mới nói, hết thảy mọi phiền não trong đời là bởi tâm phàm quá nặng. Chỉ khi buông bỏ mọi dính mắc trong tâm, chúng ta mới có thể giải thoát chính mình. Đạo Phật giảng “xả”, giảng “buông”, khuyên con người hãy từ bỏ mọi chấp trước và dục vọng, bởi chỉ khi đã xem nhẹ mọi thăng trầm thì nội tâm mới có thể an nhiên tự tại.

Đến đây, có lẽ con đã tìm được lời giải cho câu hỏi “vì sao cuộc sống mệt mỏi ?”, đó là bởi những thứ kiểm soát tâm trạng của con có quá nhiều. Ví như sự thay đổi của thời tiết, sự nóng lạnh của tình người, những phong cảnh khác nhau, .v.v.v. đều có thể ảnh hưởng đến tâm trạng của con. Và tất nhiên, đó đều là những thứ mà con không thể kiểm soát. Khi đã xem nhẹ rồi, thì bầu trời dẫu u ám hay trong xanh, con người dẫu chia ly hay tái hợp, vạn vật dẫu xoay vần biến đổi, thì lòng ta an nhiên không sợ hãi, thuận theo tự nhiên mà yên ổn. Nỗi đau của hôm nay bắt nguồn từ sự phóng túng của hôm qua, nỗi khổ của đời này đều do nghiệp chướng từ kiếp trước. Bởi vậy, biết đối diện với hoàn cảnh, chấp nhận thực tại, sống thuận theo tự nhiên, thì tất cả mọi buồn phiền hay oán trách mới có thể tan hòa vào trong sự cảm ân …

Yêu và thương con nhiều, nghe con !

( Chay Mộc )


...❞

Thế nào là tự tin vào bản thân mình ?

- Chay Mộc



❝ ...

- Con à !

- Dạ !

Thế nào là tự tin vào bản thân mình ?

Tự tin vào bản thân mình, không có nghĩa là mình luôn đúng, người khác luôn sai. Tin vào bản thân mình, bởi vì mình có thể sai hoặc đúng, thì người khác cũng có thể sai hoặc đúng. Đúng sai đôi khi chỉ là tương đối.

Người khác không thể là thánh thần mà quyết định được sai hay đúng. Mình cũng không phải thần thánh gì nên cũng chẳng quyết định được đúng sai. Cuối cùng, chỉ là nếu đã định đi con đường mình lựa chọn. Hãy nhiệt tâm, làm hết mình vì nó. Đi đến cuối cùng con đường đó. Bởi thực ra, giá trị đôi khi không nằm ở cuối con đường. Giá trị lớn nhất mà mình có được, là sự trưởng thành của mình, là con người, sự việc mình gặp trên đường đi. Chứ không phải là kết quả nơi cuối con đường. Vậy nên hãy tự tin lên con nhé, không bảo con sẽ chắc chắn thành công, nhưng con nên biết rằng, mọi nỗ lực đều sẽ được đền đáp, không chỉ là bằng tiền bạc.

Tin vào bản thân mình, nhưng đừng mù quáng. Để tin được vào bản thân mình, con rất cần một cái đầu lạnh và tỉnh táo. Con cũng nên có những thử nghiệm nho nhỏ trước khi sống chết theo một cái gì đấy. Để loại bớt những rủi ro không đáng có, để biết được một phần những khó khăn thử thách con cần vượt qua. Để thực sự có thêm niềm tin đương đầu với những lúc quá khó khăn gian khổ mà con chỉ muốn thối lui.

Và cuối cùng, là cho dù con làm gì. Hãy luôn nhớ một điều rằng: “không làm khổ mình, khổ người”. Có làm được như vậy, con đường đi của con mới thực sự có ý nghĩa, có ích cho chính mình và mọi người. Có như vậy mới không bị lạc đường, không lâm vào cảnh tạo ác nghiệt để rồi chính mình phải trả giá. Con nhớ luật nhân quả chứ, quy luật đó hoàn toàn có thật. Con có thể thử nghiệm và nhận được kết quả. Trước mỗi bước chân mình đi, con hãy tự nhắc nhở mình xem việc này có đang làm khổ mình, khổ người hay không. Nếu có, hãy dừng lại trước khi quá muộn.

Yêu và thương con nhiều, nghe con !

( Chay Mộc )


...❞

Chẳng thể trốn chạy số phận

- Chay Mộc



❝ ...

- Con à !

- Dạ !

Chúng ta chẳng thể trốn chạy số phận, bởi đã gieo nhân từ bao đời tiền kiếp, đến ngày hái quả mới biết quả chua, muốn trốn cũng chẳng được nữa. Chúng ta có thể thử trốn chạy, kết quả chỉ là thảm khốc hơn mà thôi.

Con người thường lo rất xa, nên nhìn thấy quả xấu từ xa, hay gặp cảnh trái ý mình một tí, là giãy giụa, là oán thán không muốn nhận, rồi làm đủ thứ để trốn chạy, để đòi những thứ như ước vọng. Nhưng, có thực sự những thứ họ trốn chạy là xấu, còn những thứ họ khao khát có được là tốt đẹp. Với tâm trí hiểu biết hạn hẹp như của con người, làm sao biết trước được xấu đẹp ?

Chúng ta cho những thứ mình gặp là đau thương, chúng ta còn bận đổ lỗi và trách móc, mà không nhận ra được rằng đó là cơ hội để trải nghiệm, để trưởng thành. Đi qua những vấp ngã, chúng ta sẽ mạnh mẽ và tự lập lên bao nhiêu, chúng ta sẽ có những kinh nghiệm quý báu gì, đó là cả một kho tàng quý giá mà không ai cướp được của mình. Còn chúng ta cho những thứ là hạnh phúc và còn bận rộn hưởng thụ nó thì làm sao nhận ra bao hệ lụy từ nó. Ví như đường ngọt ngào, chúng ta sẽ thoải mái ăn thật nhiều, mà chẳng nhận ra những nguy cơ như béo phì, tiểu đường mà nó mang lại. Ngọt ngào khiến người ta chẳng kịp đề phòng. Chúng ta có thật nhiều tiền, chúng ta có thực sự hạnh phúc khi những kẻ tham lam gian xảo luôn nghĩ cách để lấy của mình ? Chúng ta có thực sự hạnh phúc khi mình xinh đẹp khi phải cố gắng làm mọi cách để níu giữ tuổi thanh xuân ? …

Câu chuyện bao đời vẫn vậy. Hết kiếp này đến kiếp khác, lớp người này đến lớp người khác. Số phận chỉ là sinh ra rồi chết đi, vậy mà thế hệ sau họ vẫn chẳng thế nhận ra. Bây giờ, ai cũng chỉ mong suôn sẻ, mong êm ái nhẹ nhàng, mong được hưởng thụ hết những tiện nghi vật chất, những tham ái dục lạc, mà chẳng nhận ra đau thương từ chúng. Vậy nên, mới có những kẻ đứng ngoài vòng xoáy, sống thanh thản, nhẹ nhàng, không phải bởi họ hết ý chí sống, đơn giản là họ muốn sống một cuộc đời trọn vẹn hơn mà thôi.

Yêu và thương con nhiều, nghe con !

( Chay Mộc )


...❞

... chỉ cần ta luôn cảm ơn

- Chay Mộc



❝ ...

- Con à !

- Dạ !

Dù đã gặp những gì, sẽ gặp những gì, chỉ cần ta luôn cảm ơn, cảm ơn cuộc đời rằng ta vẫn còn hiện diện hôm nay, cảm ơn cuộc đời rằng ta còn cả ngày mai để phấn đấu, làm tiếp hay sửa chữa những lỗi lầm, cảm ơn cuộc đời vì rất nhiều thứ ta đã mất đi, nhưng lại có vô vàn điều ta đã có được. Đừng chỉ vì mất đi một miếng bánh nhỏ mà ta đau khổ, giận dỗi để rồi không được tận hưởng toàn bộ số bánh còn lại.

Không cần phải quá cố gắng để lạc quan. Nếu có đau thương, đừng chạy trốn hay cố gắng xử lý nó. Đơn giản là ngồi thật yên, ngắm thật kỹ những xáo trộn, những đau thương mà ta nghĩ là không thể vượt qua. Cách giải quyết triệt để nhất là hãy xem xét lại chính mình. Đừng hướng ra ngoài. Bởi càng hướng ra ngoài, càng chẳng học được điều gì hết. Chúng ta đến đây là để học, khi bài học đến mà không chịu học, sẽ phải học đi học lại đến khi nào nhận ra mới thôi. Đó là cách cuộc sống vận hành giúp mọi loài tiến hóa. Thiên nhiên không biết đến nhân nhượng hay nhận tiền để cho qua bài học. Thiên nhiên rất chính trực và công bằng với tất cả mọi sinh vật.

Thay vì đau khổ và trách móc thể giới, sao ta không học cảm ơn từ những điều rất nhỏ nhặt, từ những nghịch cảnh không như ý, hay từ những con người mà ta vốn không ưa. Học bài học biết ơn sẽ nhận ra nhiều điều kì diệu mà mình đã bỏ quên bao năm tháng.

Yêu và thương con nhiều, nghe con !

( Chay Mộc )


...❞

Chân tình đã cho đi, chẳng nên yêu cầu người phải đáp lại

- Chay Mộc



❝ ...

- Con à !

- Dạ !

Người đến, cứ chân tình mà đón tiếp, đó là việc của ta. Còn hành xử sao là việc của người, chẳng nên đòi hỏi. Thứ vốn không thuộc về mình, có được cũng chẳng tròn vẹn.

Có những người đã muốn đi, nên buông tay.

Có những người còn phân vân, nên dành thời gian cho họ lựa chọn.

Có những người không thực lòng thực dạ, hãy để họ thoải mái lựa chọn đường lui.

Người với người, quan trọng nhất chẳng phải chân tình dành cho nhau, mà chân tình dành cho mình. Có yêu thương được mình, biết lo lắng tự chăm sóc cho mình, mới có thể lo chu toàn cho kẻ khác. Bằng không là ta chỉ đang cố gắng tốt với người mà hại mình, đó là giả tạo. Ta nghĩ ta hi sinh cho mọi người, ta thật thánh thiện, còn kẻ khác thật là vô lương tâm và xấu xa. Đến một ngày quá mỏi mệt và tàn tạ, lúc đấy ta chẳng thể hi sinh cho họ nữa, ta sẽ đổ lên đầu họ những đau thương uất ức mà ta cố gắng đè nén. Đó là việc không thể khác.

Vậy nên tốt với người, đừng mang hi vọng rằng họ phải tốt với mình. Lựa chọn tin một người, đừng bắt họ phải sống theo cách mình tin họ là thế. Cuộc sống vận động không ngừng, chính mình còn thay đổi, đừng oán trách người khác đổi thay. Việc oán trách chỉ mang lại phiền muộn và đau thương cho chính mình mà thôi. Sống tử tế hay không là lựa chọn của mình. Còn việc họ có tử tế với mình hay không là việc của họ. Con có thể không tin con người, nhưng hãy tin vào luật nhân quả. Đó là quy luật vận hành của vụ trụ. Giống như khi con gieo một cây táo, dù muốn hay không nó cũng sẽ mọc lên một cây táo mà thôi. Hãy cứ sống thiện lành theo cách của con, sớm hay muộn, thiện lành cũng về với con, đó là việc không thể khác …

Yêu và thương con nhiều, nghe con !

( Chay Mộc )


...❞

Tâm trí chỉ là một phần rất nhỏ

- Chay Mộc



❝ ...

- Con à !

- Dạ !

Con đừng nghe những gì tâm trí nói. Tâm trí con biết nhiều, nhưng nó chỉ là một phần rất rất nhỏ của sự thực chân lý vĩ đại. Con đừng chạy theo những tìm cầu của nó. Đừng nghe những logic xoay vòng trong tầm hiểu biết hạn hẹp của tâm trí để đánh giá, để nhận định đó là cuộc sống, là thật, là ta, thế giới này chỉ có vậy, … Con người có biết bao câu chuyện ngụ ngôn, nhưng người ta dường như chỉ dùng logic suy nghĩ của chính mình mà diễn giải câu chuyện theo ý mình. Như con ếch quen thuộc thủa nào ngồi dưới đáy giếng sâu mà nghĩ bầu trời hóa ra chỉ to bằng cái miệng giếng. Con ếch không sai, rõ ràng nó nhìn thấy bằng đôi mắt nó rằng bầu trời chỉ tròn tròn bé bé đúng bằng cái miệng giếng. Chỉ là nó chưa mở lòng để lắng nghe câu chuyện về bầu trời rộng lớn hơn. Nó cho câu chuyện về bầu trời rộng lớn hơn là hoang đường, là không đáng tin. Chỉ cần nó thử suy nghĩ một lần, rồi tìm cách lên miệng giếng tròn vào ngày mưa dầm rả rích. Nó sẽ nhìn ra được bầu trời hằng ngày nó nhìn thấy lớn cỡ nào, đẹp cỡ nào, bao la cỡ nào.

Cũng như vậy con ạ. Chỉ cần con dừng lại một chút. Để nhận ra con đang ở đâu. Ở trong những tưởng thức về ngày hôm qua, ở trong những suy nghĩ lo lắng cho ngày mai, hay ở trong những giấc mộng xa xăm không có thực … Con có nhận ra con, giữa hàng trăm ngàn suy nghĩ mỗi ngày. Con có nhận ra con, giữa những đợt cảm xúc lên rồi lại xuống. Vui mừng rồi lại buồn bã. Tiếc nuối rồi đau đớn. Hối hả rồi lo lắng. Con ạ, con không phải là tất cả những thứ đó. Con hãy ngồi thật lặng yên. Đừng có gắng suy nghĩ, đừng đưa cái tôi hiểu biết để phân tích. Khi sự yên lặng đủ đầy, con sẽ nghe được tiếng nói của chân lý, của sự thật, của sự thường hằng bất biến. Tiếng nói của sự thật luôn hiển hiện. Chỉ là những lăng xăng kia đã ngăn cản con có thể tiếp cận với nó mà thôi.

Hãy lấp mình bằng thương yêu mỗi ngày, bằng những chân thành nhất trong những cử chỉ hàng ngày, rồi con sẽ nhận ra dấu vết của chân lý, ở ngay trong con, bình lặng và sáng rực rỡ như ánh dương.

Yêu và thương con rất nhiều !

( Chay Mộc )


...❞

Yêu thương chân thành là dành cho người cho đi yêu thương

- Chay Mộc



❝ ...

- Con à !

- Dạ !

Yêu thương chân thành là dành cho người cho, chứ không phải người nhận. Người ta cứ nghĩ yêu thương chân thành một ai đó, là thứ tình yêu một chiều, mình yêu thương người ta là mình cho chứ không phải mình nhận, rồi mình chờ người ta phải yêu thương lại mình theo cách mình muốn, người ta không làm giống như mình muốn thì mình đau khổ, mình tức giận, mình kêu mình cho vậy mà người ta không chịu cho lại mình … Nếu yêu thương chỉ là quan tâm chăm sóc người ta và mong cầu người ta làm cái gì đó cho mình, thì đó chẳng phải yêu thương chân thành, đó chỉ là đầu tư, là lợi dụng, … được bản ngã con khéo léo che đậy bằng tình yêu thương mà thôi.

Con hãy thử yêu thương chân thành mà xem, mình yêu người ta bằng cả trái tim mình, yêu thương nhưng không mù quáng, yêu thương nhưng không si mê. Yêu thương là nhìn thấy người ta cần thì mình giúp, là quan sát lắng nghe họ thật sâu, xem họ cần gì và mình có thể làm được gì. Mình không cần họ phải kêu mình mới giúp, mình cũng không phán xét hay đánh giá họ. Mình cứ giúp và yêu người mà không cần họ phải làm bất cứ cái gì cho mình hay cho người khác. Luyện tập làm được như vậy, rồi con sẽ nhận ra … khi yêu thương là cho mình chứ không phải cho người. Khi con yêu một ai đó vô điều kiện, tình yêu đó tràn ngập trong chính con rồi, chứ không phải chờ người ta làm bất cứ điều gì con mới cảm nhận thấy.

Rồi con sẽ thấy thì ra cái tình yêu này luôn có trong mình mà mình không biết. Mình cứ nghĩ mình phải được ai đó quan tâm chăm sóc mới có tình yêu trong mình, phải có ai cho mình mới có tình yêu. Đâu phải đâu, tình yêu luôn tràn ngập trong con, chỉ là những lo lắng, những giận dữ, những sợ hãi đã chiếm hết vị trí của nó nên nó không biểu hiện được. Bây giờ, chỉ cần con yêu thương người vô điều kiện, cho dù là bất cứ ai, bố mẹ, con cái, bạn bè, người xa lạ, kẻ thù, … con sẽ nhận ra thứ tình yêu thương thiêng liêng luôn hiện hữu trong mình.

Yêu và thương con nhiều, nghe con !

( Chay Mộc )


...❞

Tai hại của vô minh

- Chay Mộc



❝ ...

- Con à !

- Dạ !

Con biết cái tâm con vô thường, đôi lúc dừng lại con sẽ nhận ra được điều ấy. Cơn nóng giận mạnh mẽ đến mấy, đến rồi ắt phải đi. Dù sợ hãi thế nào, sợ rồi phải hết sợ. Con cứ lặng yên nghe mà xem, những ngã mạn, những đau thương, những sợ hãi, những lo lắng đến ào ào, mà đi cũng nhanh không kém.

Con quan sát mà xem, khi con giận, con nghĩ cơn giận là con. Con tìm nguyên nhân bên ngoài khiến mình giận để đổ lỗi, để trách móc. Làm bao nhiêu việc gây tổn thương người khác. Để khi cơn bão giận dữ qua đi, để lại bao hậu quả đau lòng. Rồi những hậu quả đấy lại làm con lo lắng, bất an, sợ hãi. Ví dụ khi con giận, con đánh người ta, cả con và người ta đều bị thương. Đến khi hết giận rồi, thì đã gây ra một cuộc hiềm khích lớn khó mà giải quyết, rồi người bị con đánh tìm cách trả thù làm cho con lo lắng và mệt mỏi …

Con thấy cái tai hại của vô minh chưa ? Chỉ một cảm xúc giận nổi lên mà làm con rơi vào vòng xoáy của bao đau thương nối tiếp không tài nào thoát ra được. Con thấy sức mạnh của ý nghĩ chưa ? Chỉ cần con khởi một niệm đã là làm cuộc đời dâu bể. Mình biết, nhưng mình cần tinh cần quan sát hàng ngày. Bởi biết, rồi nhận ra một chút, rồi không quan sát liên tục, thì lập tức con sẽ bị nhấn chìm lại vào vô minh ngay thôi. Bởi những suy nghĩ đã thành thói quen, không quan sát và để tâm thật tỉ mỉ thì không thể nào nhận ra. Một giây trước thôi, có chánh niệm con là người hiểu biết. Một giây sau, mất chánh niệm, con đã là ai đó khác rồi, không còn là con biết nữa đâu. Nên sự tu học cần thời gian, cần kiên trì, cần sự tỉ mỉ, cần công phu hàng ngày, thì mới mong mỗi ngày mới là một ngày tiến bộ thêm một chút. Còn không, cũng chỉ là bè thả trôi sông mà thôi.

Yêu và thương con nhiều, nghe con !

( Chay Mộc )


...❞

Bình an đích thực

- Chay Mộc



❝ ...

- Con à !

- Dạ !

Đừng mong “năm tháng tĩnh lặng, kiếp này bình an”, đừng mong cầu cuộc đời này luôn phẳng lặng, bởi hai lý do: phẳng lặng dễ làm người ta quên, và cuộc đời cũng không ai là không có bão giông, chỉ là người ta có nói hay không mà thôi. Chúng ta đến đây là để học, vì vậy không có chuyện không có bài học, cũng không có chuyện không được thực hành.

Bình an đích thực là dù bão tố hay nắng vàng thì trong tâm mình vẫn bình an. Đó mới là bình an chân thật. Còn bình an do hoàn cảnh xung quanh bình lặng, đó là ngưỡng vọng mà thôi. Hãy tìm bình an chân thật qua từng cử chỉ, từng hành động, từng suy nghĩ mỗi ngày, qua việc vượt qua từng khó khăn - từng thử thách, qua từng nỗi đau, từng mất mát … để thấy rằng đi qua năm tháng với tâm bình an chứ không phải tìm cầu bình an.

Yêu và thương con nhiều, nghe con !

(Chay Mộc)


...❞