V
ô

Ư
u




Loài hoa che chở nhân tâm
Đón chào Đức Phật, mẹ cầm nhánh hoa
Oai nghiêm voi trắng sáu ngà
Giấc mơ tạ thế trãi hoa sen vàng

Vô Thường bước xuống nhân gian
Ưu Đàm hoa trổ hiện thân ái tình
Sứ điệp của vạn niềm tin
Tôn vinh nhan sắc huyền linh nữ thần

Đóa Vô Ưu trổ nhọc nhằn
Chờ tay thiếu nữ họa hoằn khai hoa
Cảm linh thanh khiết an hòa
Thiện nhân dưới cội Sala ... nguyện cầu !


Hiển thị các bài đăng có nhãn Tập thơ THÍCH TÁNH TUỆ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tập thơ THÍCH TÁNH TUỆ. Hiển thị tất cả bài đăng

Tự tri

(Thích Tánh Tuệ)



Nhiều lắm Phù Du sống một ngày
Đời mình cũng vậy, có ai hay !
Diễm mộng đêm qua thành triệu phú
Thức giấc, bật cười ... vẫn trắng tay

Nhà dẫu trăm gian, ngủ một giường
Bạc vàng chất chứa ngập trong rương
Một cơn gió ác thành thiên cổ
Thần thức ngục tù trong vấn vương

Dẫu ta quen biết đầy thiên hạ
Mấy kẻ quan hoài cho ... nén hương
Tơ tình bao mối thành xa lạ
Mình lẻ loi đi, Nghiệp dẫn đường

Vô thường một sớm làm cây chổi
Quét lá mùa thu, quét mạng người
Nếu hay vạn sự là mây nổi
Thì giờ nắm níu hoặc buông lơi ?

Nhiều lắm trăm năm một kiếp người
Đến rồi ai cũng phải đi thôi
Hãy sống sao cho đầy ý nghĩa
Để buổi xuôi tay miệng mỉm cười

Có hề chi

(Thích Tánh Tuệ)



Hề chi một chiếc lá rơi
Mùa thu vẫn cứ đẹp ngời nhân gian
Gió lay giàn mướp hoa vàng
Lời ru Mẹ vẫn nồng nàn, mênh mông

Hề chi một đóa xuân Hồng
Bình minh nở thắm, chiều trông phai tàn
Trong vườn còn Huệ, còn Lan
Người ta đâu chỉ ngó ngàng Hồng thôi

Hề chi một ánh sao rơi
Bầu trời đêm vẫn tuyệt vời ngàn sao
Ánh sao lịm tắt phương nào
Con đóm đóm nhỏ tự hào sáng hơn

Hề chi, vắng mợ chợ buồn
Người ta vẫn cứ bán buôn rộn ràng
Đầu thôn, cuối xóm, giữa làng
Ai vì mợ vắng vội vàng hỏi thăm

Hề chi thiếu một thẻ trầm
Mà bàn thờ Bụt lặng thầm khói hương
Sư đi hóa độ hoằng dương
Điệu ra tiếp khách thập phương thế thầy

Hề chi con sáo xa bầy
Mà đàn sáo nọ từ rày lặng im
Có con nào nhọc bay tìm
Còn chăng giọng hót trong tim bạn bè

Hề chi trên lối khuya về
Đèn đường vụt tắt, nặng nề bước ai
Nắng khuya vằng vặc canh dài
Không đèn còn ánh trăng cài ngõ đêm

Hề chi một phận đời riêng
Buông hơi nằm xuống mà nghiêng đất trời
Thiếu ta, đời cũng vậy thôi
Ta là hạt bụi giữa đời bao la ...

Thoảng hương xuân

- Thích Tánh Tuệ

Chào ngày mới, chào giọt sương phơi nắng
Chào chim muông về rộn hót sau vườn ...
Bên tháp cổ, nhà sư ngồi tĩnh lặng
Nghe xuân về ngan ngát mấy làn hương

Ngày vẫn thế sao nghe hồn rất lạ
Như tâm tư trải rộng đến vô cùng
Nhìn Di Lặc miệng cười vui hỉ hạ
Bao ưu phiền thoáng chốc đã tiêu dung

Chào xuân đến, lòng tinh khôi giấy mới
Quên nhọc nhằn cơm áo ... những ngày qua
Thầm cảm niệm tình xuân vừa mang tới
Trao nhân gian bao thắm đẹp chan hòa

Chào xuân mới với tâm tình thư thái
Chúc muôn người vui hái được niềm mơ
Đời khúc khuỷu vững đôi tay lèo lái
Qua gian nan, thành đạt những mong chờ

Xuân cõi thế là xuân không thường tại
Chúc cho đời tươi thắm mãi lòng Xuân
Với Hỷ Xả, Từ Bi cùng muôn loại
Giữa vô thường luôn sống đẹp, ung dung ...

Xuân trên xứ Phật

- Thích Tánh Tuệ
- Bodhgaya India - Xuân 2012



Xuân trên xứ Phật không Mai nở
Đâu biết mùa xuân nữa lại về
Sáng nay ... ngồi đếm từng hơi thở
Nghe lòng gờn gợn ... chút xuân quê

Thoáng đã năm năm trên đất Phật
Nào thấy Mai, Đào khoe sắc xuân
Mùa đông buốt lạnh còn say giấc
Nên ngỡ ngày xuân vẫn mịt mùng

Khuya Ba Mươi Tết không nghe pháo
Nửa đêm đồng vọng tiếng chuông chùa
Ngoài kia làng mạc mờ hư ảo
Ôi đời ... chìm đắm mãi trong mơ

Thuở còn thơ dại chờ xuân đến
Bấm đốt bàn tay tính mỗi ngày …
Nay quá nửa đời, thôi ngóng đợi
Mà từng xuân đến vội, không hay !

Dòng đời vẫn mệt mài trôi mãi
Xua buổi xuân thì đi rất xa
Đưa tay níu áo thời gian lại
Quay mặt, người ơi … một tuổi già

Xuân về, xuân cứ khoe hoa thắm
Cửa thiền yên lặng ngắm xuân sang
Hương xuân nhân loại hồn say đắm
Nên nẻo hoàn nguyên bước lỡ làng

Đầu năm, pha một chung trà nhạt
Đốt nén trầm hương cúng Phật đà
Dâng chút “lòng thành” tuy “lễ bạc”
Cùng Người, con tiễn một năm qua

Dẫu biết xuân về trong cõi mộng
Vẫn nguyện đời an lạc, thái bình
Vén rèm xuân thấy đời hư vọng
Quay về Tỉnh Thức, dứt phiêu linh

Uống trà với Phật

(Thích Tánh Tuệ)



Phật ở nơi đâu ? - Ở mắt nhìn
Ánh nhìn bi mẫn khắp hàm linh
Muôn loài hiện hữu trong trời đất
Một dòng máu đỏ với con tim

Phật ở nơi nào ? - Nơi thế gian
Giữa nghìn biến động vẫn khinh an
Nhân sinh mở mắt, thường say mộng
Phật khép làn mi, biết rõ ràng

Tìm Phật nơi nào ? - Nơi cõi mê
Trăng lòng chưa rạng bởi mây che
Chỉ trong Giác Niệm xoay nhìn lại
Thoáng chốc đài Liên đã cận kề

Phật ngự nơi nào ? - Nơi đổi thay
Mà Thương, mà Hiểu vẫn đong đầy
Mở lòng phụng sự cùng nhân loại
Đâu ngờ ... Phật hiện giữa đôi tay

Ai biết tận tường lẽ sắc, không
Không còn kiếm Phật khắp Tây, Đông
Bỏ buông chấp thủ, đời vô ngã
Trọn chén trà vui với Phật lòng ...

Cảm niệm tình Thầy

(Thích Tánh Tuệ)



Xin một lần chắp tay thầm cảm niệm
Trước ân tình như núi biển mênh mông
Lòng Thầy Cô như lượng của dòng sông
Đã xây đắp, vun trồng bao thế hệ

Thâm ân ấy bút mực nào tính kể
Bao hi sinh không thể nói cho cùng
Trái tim hiền Thầy ôm trọn bao dung
Cả kiếp sống cũng khó mong đền đáp

Con vẫn nhớ giọng Thầy Cô ấm áp
Dầu những khi con vấp váp, lỗi lầm
“Sống trong đời, con hãy nhớ chữ Tâm
Để sống đẹp, trăm năm không hổ thẹn …”

Xin quỳ xuống với tâm tình trọn vẹn
Tạ Thầy Cô đã thắp sáng đời con
Thời gian trôi vạn sự sẽ hao mòn
Ân nghĩa của Thầy Cô còn nhớ mãi

Xin mời bạn hôm nay ngồi nhớ lại
“Người đưa đò” thuở đó ... ở nơi nao

Chắp tay sen

(Thích Tánh Tuệ)



Chắp tay chưa hẳn nguyện cầu
Trọn lòng trước Phật ngỏ hầu biết ơn
Chắp tay không phải van lơn
Mà đưa tâm niệm chánh chơn trở về

Chắp tay không thiết hẹn thề
Mời tâm rong ruổi ... cận kề với thân
Chắp tay không để phân trần
Dứt lòng phân biệt, ngã nhân chẳng còn

Chắp tay không phải cầu toàn
Để yêu thương cõi nhân hoàn bấp bênh
Chắp tay nào phải cầu xin
Trong niềm cát bui … biết mình nhỏ nhoi
Chắp tay chẳng phải khấn trời
Âm thầm chúc phúc một lời cho nhau

Chắp tay không ước nhiệm mầu
Nhủ lòng bắc những nhịp cầu Hiểu Thương
Chắp tay thôi kết mộng trường
Thắp lên đèn Tuệ tìm đường bước ra

Chắp tay một đóa Liên hoa
Sống cùng vô ngã vị tha trọn đời
Chắp tay trên bến luân hồi
Quay về tỉnh thức đây rồi cố hương

Chắp tay, đừng nghĩ chuyện thường
Chỉ trong một niệm mười phương đại đồng
Chắp tay vẹn cả tấm lòng
Trần duyên dứt sạch, qua dòng tử sinh

Ta về

(Thích Tánh Tuệ)

Ta về bên đỉnh gió
Làm bạn với mây ngàn
Nghe đất trời mở ngõ
Hiện giữa lòng thênh thang

Với mây trời du thủ ...
Sau một ngày rong chơi
Kết mây làm gối ngủ
Buồn, Vui ... bỏ bên đời



Ngồi lại với mùa thu

(Thích Tánh Tuệ)



Lắng lòng nghe một chiếc lá rơi
Mùa thu vừa đến nhẹ bên đời
Chiều phai, giọt nắng còn vương đọng
Như thầm tiếc nuối một ngày trôi

Mới vừa Xuân, thoáng đã vào Thu
Tháng năm chìm khuất rặng sương mù
Bốn mùa thấp thoáng qua ngày mộng
Vô thường chưa mỏi gót phiêu du ...

Lắng lòng nghe ... tiếng của dòng sông
Buồn, vui, thương, ghét ... cuộc long đong
Sóng tình chưa phút nao dừng lại
Viễn xứ ... nào ai biết ... tại lòng

Dĩ vãng trôi, tương lai cũng trôi
Giấc mơ thành hiện thực đầy vơi
Hiện thực kết nên ngày lịch sử
Rồi lịch sử tìm ... mây trắng trôi

Lắng lòng nghe hơi thở mùa thu
Ngừng theo tiếng gọi của tâm tư
Hồ thu viên sỏi vừa rơi nhẹ
Đã thấy nghìn trùng xa cõi Như

Khép làn mi, khép cửa thời gian
Nghiêng bên dòng nước gặp dung nhan
Ngày mai có thể không hề đến
Chiếc lá vừa rơi … mộng đã tàn

Như thị

(Thích Tánh Tuệ)

Thấy trắng biết là trắng
Thấy đen biết là đen
Đừng tìm trắng trong đen
Đừng tìm đen trong trắng
Nhận thức rõ trắng đen
Đời sống luôn an lạc



Nối nhịp cầu duyên

(Thích Tánh Tuệ)



Chỉ là hai chữ Hữu Duyên
Mà thâu sông núi mọi miền gặp nhau
Chỉ là bốn tiếng một câu
「A Di Đà Phật」từ lâu gặp rồi
Chỉ là chung bóng Phật ngồi
Nhìn nhau ánh mắt, nụ cười thiết thân

Dẫu xa vạn nẻo đường trần
Mà trong khoảnh khắc đã gần tấc gang
Gặp nhau trong ánh Đạo Vàng
Hiểu nhau trong tiếng chuông vang giữa đời
Xa gì hơn đất với trời
Gần gì hơn giữa tim người có ta

Thì cùng chắp lại tay hoa
Hướng về Từ Phụ Thích Ca nguyện thề
Sẽ dìu nhau bước trở về
Cùng vun xới Cội Bồ Đề tự tâm
Cho dù mê tối nghìn năm
Thắp trao đèn Tuệ mê lầm bước ra

Đông, Tây ... bốn biển một nhà
Trái tim in bóng hằng sa hữu tình
Thế nhân đâu có ngoài mình
Vào chùa hết thảy đệ huynh một Thầy
Nhiều chia ly, ít sum vầy
Sống chung lý tưởng từng ngày gặp nhau

Bồ Đề Tâm rất nhiệm mầu
Nguyền trân quý một nhịp cầu Giác Duyên
Chúc nhau tu học tinh chuyên
Cho cây Tuệ Giác hiện tiền nở hoa
Dầu sông núi vẫn chia xa
Lòng luôn hạnh phúc chan hòa Phật quang …

Người thôi gánh

(Thích Tánh Tuệ)



Có người quang gánh nhấp nhô
Trước là trẻ nhỏ, sau ngô khoai đầy
Có người gánh nhẹ làn mây
Đàng Đông mây trắng, đàng Tây mây hồng

Có người gánh vợ, gánh chồng
Tìm vui trong khổ nên lòng héo hon
Rồi có người gánh nước non
Nghiêng vai gánh cả giang sơn, cửa nhà

Có người theo dấu Phật Đà
Đặt bao gánh xuống sơn hà vân du
Ngồi thiền trong cánh rừng thu
Chúng sinh ai phát tâm tu ... gánh về

Về nơi dứt hết não nề
Trút đôi quang gánh bên lề ... tự do

Khi trời chớm thu

(Thích Tánh Tuệ)

Dặn em thôi những vội vàng
Ngước nhìn mấy cụm mây ngàn phố thu
Bôn ba chi cõi sương mù
Trăm năm ngó lại cũng như ... khóc chào

Dặn em ngày tháng hư hao
Hãy thôi mở mắt chiêm bao, dật dờ
Dù đời đó một cơn mơ
Cũng xin dệt nốt bài thơ thiện lành

Dặn em học để mà hành
Phải đâu mỗi chút hơn tranh với người
Ai chen đua, ấy chuyện đời
Nguyện làm sen trắng bên trời tỏa hương

Dặn em sống Hiểu và Thương
Vì Tâm - Cảnh ấy vô thường cả hai
Nhân gian tô vẽ hình hài
Em ngồi soi lại một đài gương tâm

Dặn em quên những thăng, trầm
Đừng ôm dĩ vãng - âm thầm viễn mơ
Về đây thôi sống hững hờ
Xưa, Sau là mộng. Bây giờ trạm nhiên

Dặn em, lắng giọt ưu phiền
Nhìn thu trải nắng trên miền cỏ hoa
Chi rồi cũng sẽ phôi pha
Trăm năm đó, chẳng qua là một hơi

Dặn em quên lối ngược xuôi
Ngồi yên, thở nhẹ, biết trời chớm Thu

Con về tu học Vu Lan

(Thích Tánh Tuệ)

Con về tu học Vu Lan
Phước lành xin nguyện cúng dàng Mẹ Cha
Tâm thành con cắp thay hoa
Cầu cho Cha Mẹ tuổi già an vui
Nguyện cho tất cả mọi người
Vu Lan Thắng Hội đẹp ngời HIẾU TÂM

Hạnh phúc thật gần

(Thích Tánh Tuệ)

Này em …
 có phải khi mình mất đi hạnh phúc
 thì mới hay ... hạnh phúc có trong đời
 có phải khi mình mất đi người Mẹ
 mới thật lòng gọi hai tiếng: “Mẹ ơi !”


Có những mai nụ hồng ngoài hiên nở
Chân em qua, không buồn ngắm một lần
Chợt chiều hôm gió về làm hoa vỡ
Nhìn phai tàn, rồi cúi xuống bâng khuâng

Có một người trải qua lần hoạn nạn
Mãi về sau khép lại “cửa tâm hồn”
Từ khi mắt thôi nhìn đời sáng lạn
Ngọc châu và đôi mắt, quý nào hơn ?

Ai cũng sống bằng con tim, nhịp thở
Mà quên đi hơi thở vốn nhiệm mầu
Cơn đau đến, muộn màng lòng chợt hiểu
Trút hơi tàn ... đời sống sẽ còn đâu

Có phải khi bên đời xa vắng Mẹ
Mình mới hay, Mẹ ... tất cả trong đời
Có phải khi Cha tạ từ dương thế
Cuộc chia lìa mới thấm nỗi đơn côi

Em tôi hỡi, hãy về hôn lấy Mẹ
Ôm lấy Cha, thảo hiếu với huyên đường
Là đôi mắt, là hoa, hơi thở nhẹ
Hãy ân cần gìn giữ lấy mà thương

Chớ để khi mình mất đi hạnh phúc
Biết - vòng tay yêu dấu đã xa rồi
Em có biết tôi mơ hoài bé dại
Được Mẹ bồng ... ru giấc ngủ à ơi



Nếu biết ngày mai đã muộn rồi

(Thích Tánh Tuệ)



Có thể ngày mai vẫn rất dài
Vẫn bình minh hẹn với sương mai
Một ngày vẫn sống trên trần thế
Chẳng chút chi ngờ chuyện đổi thay

Vì thế ngày nay ở chốn này
Mới vừa mở mắt đã loay hoay
Ai đi mặc kệ, ta còn sống
Dệt tiếp buồn, vui ... với tháng ngày

Cứ thể ngày qua vẫn cuộc đời
Gạo, tiền, cơm, áo ... mãi lăn trôi
Tương lai hạnh phúc dài mơ mộng
Hiện tại tâm tình luôn vắng vui

Nếu biết ngày mai sẽ muộn màng
Ta còn đuổi bóng chạy miên man
Hơn, thua, hờn, giận ... còn không nhỉ
Ngồi thở mà nghe ... mộng đã tàn

Nếu biết ngày mai đã muộn rồi
Lời thương còn giấu lại trên môi
Trăm năm bù lấp bằng chi nhỉ
Chìm khuất thiên thu những bóng người

Nếu biết ngày mai chạm bến bờ
Môi còn khất hẹn tiếng Nam Mô
Lắng nghe lòng đất nghìn tâm sự
Hối tiếc đường tu trót ... hững hờ

Sống như ngày mai chết

(Thích Tánh Tuệ)

Sống chết kề nhau trong tóc tơ
Có nhiều kiếp sống vẫn nằm mơ
Chỉ đang tồn tại bằng hơi thở
Rồi chết đi như chưa sống bao giờ

Có kẻ chết đi vẫn sống hoài
Trong lòng nhân thế chẳng phôi phai
Bởi tâm hi hiến cùng nhân loại
Người ấy ra đi vẫn ... sống dài

Ta đến nơi đây ắt vạn lần ...
Nổi chìm, tan biến tựa phù vân
Phải chăng hiện hữu rồi ... vô nghĩa
Nằm xuống, vương mang khối nghiệp trần

Hãy sống như ngày mai chết đi
Sống cùng Trí Tuệ với Từ Bi
Hôm nay Tỉnh Thức, vui hành thiện
Mai dẫu vô thường, buông, sá chi

Hãy sống như chỉ sống một đời
Nụ cười Hỷ Xả thắp trên môi
“Ngày đến, người cười, mình ta khóc
Ngày đi, bao kẻ khóc, ta cười …”

Sống chết cận kề trong phút giây
Ngay trong hơi thở, trút thân này
Quay về Chánh Niệm tan niềm tục
Lòng nhẹ nhàng vui trước đổi thay



Giọt nước về nguồn

(Thích Tánh Tuệ)



Giọt nước chưa biết được
Mình thuộc về biển khơi
Đã tan theo ngày nắng
Làm mây giăng ngang trời

Giọt nước chưa dứt nợ
Bén duyên thành kiếp mây
Mây bay hoài năm tháng
Buồn, vui cùng đó đây

Giọt nước chưa biết được
Gió trần gian vô tình
Một hôm mây thành nước
Rơi xuống đời lênh đênh

Giọt nước còn say ngủ
Giấc luân trầm chiêm bao
Sáng nay choàng tỉnh dậy
Hỏi chốn đây nơi nào

Giọt nước chưa thấu được
Tự thể là rừng xanh
Dưới chân là nguồn cội
Nên lên thác, xuống ghềnh

Giọt nước đâu nhớ được
Mình vốn là dòng sông
Sông dạt dào lưu chuyển
Mặc tình ... ai biết, không

Giọt nước nhờ giọt lệ
Biết mình là đại dương
Chợt ... mỉm cười hạnh phúc
Chân thường trong vô thường

Đêm dài lắm mộng

(Thích Tánh Tuệ)



Thăng trầm trong sáu nẻo
Chẳng biết bao lâu rồi
Xây triệu lầu cát mộng
Sóng Dã Tràng cuốn trôi

Còn điều chi chờ đợi
Nơi quán trọ trần gian
Ở bên nhau một tối
Rồi mai chia đôi đàng

Còn điều chi tìm kiếm
Hạnh phúc kề đau thương
Một vòng tròn khép kín
Sau niềm vui, nỗi buồn

Đã từng muôn khát vọng
Dần viên thành giấc mơ
Giấc mơ thành lịch sử
Lịch sử ... chìm hư vô

Càng rõ gì trói buộc
Càng đến gần bao la
Kẻ Khôn thường gom nhặt
Người Trí thường bỏ ra

Chiều bên trời gió lộng
Lá xanh ơi ... mấy mùa
Đêm dài thường lắm mộng
Hỡi ta ... về hay chưa ?

Em xin vừa đủ

(Thích Tánh Tuệ)



Em xin ... vừa đủ muộn phiền
Để môi còn biết làm duyên nụ cười
Em xin vừa đủ niềm vui
Để em biết sống ngọt bùi sẻ chia

Em xin vừa đủ bạn bè
Khi đời mưa gió ... vỗ về, ủi an
Em xin vừa đủ trái ngang
Để thương thêm cảnh lầm than kiếp người

Em xin vừa đủ ơn đời
Đề hồn chan chứa một trời yêu thương
Em xin biết sống khiêm nhường
Dù thành công chẳng xem thường một ai

Em xin vừa đủ chông gai
Đường đời thất bại không thay đổi lòng
Em xin vừa đủ ước mong
Nhưng không hoang tưởng, đèo bòng vẩn vơ

Em xin biết đợi, biết chờ
Để tin vui đến bất ngờ hân hoan
Em xin có đủ hành trang
Từ - Bi - Trí - Tuệ bình an bước đời

Em xin biết sống thảnh thơi
Biết tri túc giữa gọi mời muốn, tham
Và xin tư tưởng, nói, làm
Vun bồi đức hạnh Ưu Đàm tỏa hương

Em xin thấu hiểu vô thường
Để em tìm đến cội nguồn Chân Như
Tay em biết mở Kinh thư
Trần duyên lắng đọng, huyễn hư đoạn lìa

Em xin phát nguyện Bồ Đề
Phương trời giải thoát ... em về tinh khôi