V
ô

Ư
u




Loài hoa che chở nhân tâm
Đón chào Đức Phật, mẹ cầm nhánh hoa
Oai nghiêm voi trắng sáu ngà
Giấc mơ tạ thế trãi hoa sen vàng

Vô Thường bước xuống nhân gian
Ưu Đàm hoa trổ hiện thân ái tình
Sứ điệp của vạn niềm tin
Tôn vinh nhan sắc huyền linh nữ thần

Đóa Vô Ưu trổ nhọc nhằn
Chờ tay thiếu nữ họa hoằn khai hoa
Cảm linh thanh khiết an hòa
Thiện nhân dưới cội Sala ... nguyện cầu !


Hiển thị các bài đăng có nhãn Sống thiền. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sống thiền. Hiển thị tất cả bài đăng

Đạo-Đời song song

|Thích Tánh Tuệ|

Khẩu trang khan hiếm, những xấp vải chư Phật tử dâng Y Kathina cho các Sư, các Sư đã khéo léo chế tác như này, rồi chia nhau đi phát muôn nơi. Cảm động và cảm niệm tấm lòng chư Sư nhiều lắm. Xưa chừ, Đạo vẫn song song với cuộc đời trong những lúc nguy nan.(Namo Buddhaya)

Ai bảo nhà Sư không biết ... may
Đường kim mối chỉ, ý thương đầy
Trong niềm thinh lặng, Sư thầm nguyện
Dịch sớm tiêu trừ, qua đắng cay

Cảm niệm những hiến dâng thầm lặng

(Như Nhiên)

Hơn cả tháng nay, vị bác sĩ này ở New York chỉ gặp con mình mỗi ngày qua tấm kiếng, ông ta còn nhắn gửi với hiền thê của ông cứ thanh thản bước lên một chuyến “xe bông” nữa, nếu ông chẳng may có mệnh hệ gì ... Đọc đoạn tin này mà nghe tim buốt quá. Đời sống, sao có lúc ngậm ngùi đến thế. Thấy nhau trong gang tấc mà vẫn như cách một trùng dương.

Tôi biết rằng vị bác sĩ này là một trong rất nhiều những bác sĩ trong thời buổi khốn đốn hiện nay, đã tận tâm với nghề mình như thế. Họ là những “Anh Hùng Bác Sĩ” mang trái tim hiến dâng thầm lặng và sống chết cho lí tưởng cứu người. Thật đúng, trong gian nguy mới hiểu được Tình Người và Tâm Lượng.

Có thể vị bác sĩ này chưa từng có khái niệm như “Lục Độ Ba La Mật”, “Thí Vô Úy”, “Vô Ngã Vị Tha” ... như những am hiểu phổ cập của người tu Phật, nhưng cách sống của họ chính là một bài Pháp hùng hồn cho những khái niệm đạo lí mà chúng ta từng học. Thực tế cho thấy, có những người chỉ Nói mà không Sống, và có những người thực sự Sống mà không phô diễn bản thân dù chỉ một ngôn từ.

Ai cũng có cái Tôi và “cái của Tôi”. Khi vô thường đến, cái Tôi của chúng ta run rẩy, lo sợ, bất an ... cũng chẳng qua là sợ mất, sợ vô thường tước đoạt đi những sở hữu dấu yêu, đó là tâm lý thông thường của đa số. Vì thế, những người đã đặt xuống sự mất còn của bản thân, chỉ có nghĩ đến sự bình an và tính mạng của tha nhân, bỗng nhiên họ trở nên thiêng liêng và thần thánh.

Cố tổng thống Kennedy có câu nói huyền thoại: “đừng hỏi tổ quốc có thể làm gì cho mình, mà hãy tự hỏi mình có thể làm gì cho tổ quốc”(ask not what your country can do for you, ask what you can do for your country).

LÀM GÌ QUẢ THẬT ĐÁNG NÓI HƠN LÀ ... LÀ GÌ.

Phát tâm từ bi sẽ chuyển hóa đại nạn

(Sưu tầm)



Trong kinh Pháp Cú có một câu chuyện như sau:

❝Ở một khu rừng bị cháy rất lớn, có một con chim Anh Vũ, thấy rừng cháy như vậy, nó thương muôn con vật ở trong rừng sẽ chết hết, nó thương lắm. Lúc đó, nó mới bay ra ngoài sông, mổ mỏ xuống dòng sông rồi ngậm lấy giọt nước ấy bay về rừng để dập lửa. Nó cứ bay ra sông mổ nước, bay về rừng phun nước ra để dập lửa.

Chúng ta thấy rừng cháy mà một con chim như vậy thì có dập được lửa không ? Không thể nào dập được. Nhưng nó cứ làm, cứ bay ra lấy nước, rồi về phun ra. Một giọt nước ấy không đáng là bao, nhưng việc làm của con chim Anh Vũ lúc ấy đã động lòng đến ông Trời Đế Thích ở trên, ông ấy liền hiện ra bảo:

- Này chim Anh Vũ, một giọt nước của ngươi như thế thì làm sao dập được rừng lửa cháy này ? Sao ngươi làm việc giống như công dã tràng vậy ?

Con chim Anh Vũ liền trả lời:

- Tôi biết rằng một giọt nước của tôi không dập được lửa này, nhưng việc cứu lửa, dập lửa này, ai cũng phải làm. Nên tuy sức tôi như thế, tôi cũng kiên quyết làm. Dù không dập được lửa, tôi cũng làm.

Nghe câu trả lời của chim Anh Vũ, ông Trời Đế Thích cảm động, làm ra một trận mưa để dập lửa cho tắt. Con chim Anh Vũ ấy chính là tiền thân của Đức Phật Thích Ca.❞

❤️ LỜI BÀN:

Đức Phật không hóa phép cho chúng ta thoát khổ, nhưng Ngài chỉ cho chúng ta phương cách thoát khổ. Pháp của Ngài thuyết trong 45 năm cũng không ngoài một vị, đó là vị thuốc “cứu khổ chúng sinh”. Một cá nhân tuy nhỏ, nhưng nếu tất cả chúng ta cùng đồng lòng KHỞI TÂM TỪ BI, YÊU THƯƠNG, và nhất là CHÂN THÀNH SÁM HỐI, chân thật niệm PHẬT, CHUYỂN HÓA ÁC TÂM THÀNH THIỆN NIỆM, nhất định sẽ được MƯỜI PHƯƠNG NHƯ LAI, OAI ĐỨC TAM BẢO hộ trì, hóa giải mọi tai ương cho thế gian này.

Chữ n.h.ẫ.n

(Sưu tầm)



Nhẫn nhịn không thể tách rời trong cuộc sống con người, để thành công phải nhẫn, mưu sinh tồn tại phải nhẫn, giải quyết khó khăn phải nhẫn.

Nhẫn một lúc trời yên biển lặng
Lùi một bước biển rộng trời cao

Nhẫn không có ý là hèn nhát, cũng không phải là bất tài. Nó không thể thiếu trong trí tuệ loài người, nó là tấm lòng, một sự biết điều, một đức tính tốt. Có thể nói nhẫn nhịn là loại nghệ thuật bắt buộc để chúng ta đi đến thành công.

Con người sống trong một môi trường đầy sự cạnh tranh, đa số đều có cảm giác vô cùng gấp rút, tâm tư thay đổi, chuyển động và phong phú. Mọi người đều muốn nhân cơ hội tốt đẹp này làm việc kiếm nhiều tiền, làm nên nghiệp lớn, làm rạng rỡ giá trị nhân sinh của bản thân, tìm được vị trí ổn định cho mình. Nhưng thời thế chỉ cung cấp cơ hội, chứ không đảm bảo cho mỗi người đều có thể đạt được thành công.

Nhẫn là hành vi của người mạnh, là phương thức của người thành công, và là sách lược của người chiến thắng. Trong cuộc sống và công việc, chữ “Nhẫn” sẽ tạo cho chúng ta cơ hội, làm cho chúng ta có được tiền tài của cải.

Nhịn được cái tức một lúc, tránh được cái lo trăm ngày.
Muốn hoà thuận trên dưới, nhẫn nhịn đứng hàng đầu.
Cái gốc trăm nết, nhẫn nhịn là cao.
Cha con nhẫn nhịn nhau, vẹn toàn đạo lý.
Vợ chồng nhẫn nhịn nhau, con cái khỏi bơ vơ.
Anh em nhẫn nhịn nhau, trong nhà thường êm ấm.
Bạn bè nhẫn nhịn nhau, tình nghĩa chẳng phai mờ.
Tự mình nhẫn nhịn trước, ai ai cũng mến yêu.

Người mà chưa biết nhẫn, chưa phải là người hay !

Bảy điều suy ngẫm

(Dalai Lama)

K H O Ẻ:không phải là nhấc lên mạnh, mà là để xuống nhẹ.

K Í N H:không phải là đối với trên, mà là xử với dưới.

Ð Ẹ P:không phải là hút người vào, mà là giữ người ở lại.

X Ấ U:không phải tại gương mặt, mà ở tại cách sống.

K H É O:không phải tạo điều to, mà là làm điều nhỏ.

H A Y:không phải là ngạc nhiên, mà là sự thú vị.

B U Ồ N:không phải do bên ngoài, mà vì ẩn ở bên trong.



Cuộc đời hai hạt muối

(Sưu tầm)



Hạt muối Bé nói với hạt muối To:

- Em đến chia tay chị, em sắp được hòa trong đại dương.

Muối To trố mắt:

- Em dại quá, sao lại để đánh mất mình như thế ?

- Em muốn thì em cứ làm. Chị không điên !

Muối To thu mình co quắp lại, nhất định không để biển hòa tan. Muối To lên bờ, sống trong vuông muối. Nó vẫn ngạo nghễ, to cứng và nhìn chúng bạn bé tí ti đầy khinh khỉnh. Thu hoạch, nông dân thấy nó to quá gạt nó ra ngoài, xếp vào loại phế phẩm, còn những hạt muối tinh trắng kia được đội lên đầu, bê bên lưng, rồi đóng vào bao sạch đẹp … Lần đầu tiên Muối to thấy mình bị xúc phạm.

Sau một thời gian lăn lóc hết xó chợ này đến xó chợ khác, cuối cùng người ta cho nó vào nồi cám heo. Phải hóa thân phục vụ cho lũ heo dơ bẩn này ư ? Nó tủi nhục ê chề. Lòng kiêu hãnh không cho phép nó “tế thân” cho lũ heo hạ tiện. Nó thu mình co cứng hơn, mặc cho nước sôi trăm độ cũng không lấy được, dù là cái vảy da của nó. Khi rửa máng heo, người ta phát hiện nó, và chẳng cần nghĩ suy, ném nó ra đường lộ. Người người qua lại đạp lên nó ...

Suy ngẫm:

Hạt muối là để hòa tan. Hạt muối phải chịu tan biến chính mình mới thể hiện giá trị đích thực của hạt muối. Người nhiều cống cao ngạo mạn và lòng đầy ích kỷ thì tự đóng khung mình lại trong kiếp đời vô nghĩa.

Nơi nào có Vô Ngã nơi đó có lòng vị tha. Là Phật tử hãy biết làm “HẠT MUỐI HÒA TAN”.


Phạm phải một lần, hối hận cả một đời

(Sưu tầm)

Các bậc trí giả ngày xưa đã gửi gắm cho thế hệ sau này những bài học xương máu, đúc kết từ chính kinh nghiệm thương đau của họ về bốn sai lầm mà con người không nên phạm phải, kẻo sai một lần mà hối hận cả một đời.

Đã là “nhân” thì sẽ “bất thập toàn”, thật vậy, chúng ta không ai là hoàn hảo cả, chính vì thế khó tránh khỏi những lúc phạm phải sai lầm trên đoạn đường làm người. Nhưng cũng nhờ những sai lầm ấy, chúng ta mới có thể hoàn thiện bản thân hơn và trưởng thành hơn. Tuy nhiên, tiếc rằng, sai lầm thì cũng có sai lầm này sai lầm kia, sai lầm với hậu quả cho ta bài học với nhiều giá trị, và cả các sai lầm để lại cho chúng ta cảm giác hối tiếc đến tột cùng mà mãi mãi không thể nào sửa chữa được. Vậy nên, từ xa xưa, cổ nhân, mà điển hình là các bậc trí giả đã gửi gắm cho thế hệ sau này những bài học xương máu đúc kết từ chính kinh nghiệm thương đau của họ về bốn sai lầm mà con người không nên phạm phải, kẻo sai một lần mà hối hận cả một đời.

Khỏe không thương thân, đổ bệnh sẽ hối hận

Tài sản quý nhất của con người chính là sức khỏe, không có sức khỏe chúng ta không còn gì cả. Tình yêu, hy vọng, sự nghiệp, tiền tài,... đều chẳng là gì khi mỗi người đứng trước ngưỡng cửa đau ốm triền miên. Thế mới thấy, phàm làm người, khi còn trẻ và khỏe, hãy biết thương lấy bản thân mình, tuyệt đối không sống buông thả mà sa đà vào rượu chè và các thú vui gây hại, kẻo một mai ngã xuống, tiếc thương đã quá muộn màng. Chưa kể, ngoài thân bệnh thì tâm bệnh cũng rất quan trọng, tâm yên vui trong sạch, chúng ta mới sống khỏe mạnh được. Cho nên, đừng để những cám dỗ của cuộc đời khiến tâm mình nhơ nhuốc, suốt ngày nghĩ kế bày mưu, toan tính thiệt hơn, sân si oán hận,... chúng chính là liều thuốc độc khiến con người mất hết phúc khí, sinh ra bệnh tật ốm đau.

Ham mê tửu sắc, nói lời cuồng ngông, tỉnh dậy sẽ hối hận

Rượu và sắc dục chính là hai thứ vui thú nhất mà cũng cám dỗ nhất của đời người. Sa vào chúng mà không biết kiểm soát bản thân, thì đầu óc chúng ta sẽ mộng mị, mơ màng quên hết đạo, quên hết nhân tâm. Từ đó gây ra biết bao nhiêu là điều đau khổ cho người xung quanh, mà điển hình là việc nói lời cuồng ngông, không biết tôn ti trên dưới, không biết tương kính đối đãi. Sau đó thì sao ? Nếu có phúc phần thoát khỏi cảnh chấp mê bất ngộ, chúng ta liền hối hận, nhưng hối hận lúc này đây đâu còn tác dụng gì. Nỗi đau mà bản thân gây ra cho mọi người kề cận xung quanh trong lúc mê muội vì rượu chè tư dục là có thật, nó tồn tại trong tim họ và khiến họ nhìn mình bằng một con mắt khác, tệ hại và xấu xí vô cùng.

Lúc có cơ hội học thì không học, tới lúc cần sẽ hối hận

Lúc còn trẻ, trí tuệ của con người thường tinh thông, tinh thần tràn đầy nhiệt huyết nên dễ dàng tiếp thu được những điều mới, nhưng tiếc rằng thời điểm này cũng là lúc xung quanh có rất nhiều cám dỗ, rất nhiều các thú vui hoa mộng. Cho nên, người không biết nhìn xa trông rộng sẽ chọn chơi thay vì chọn học. Đến cuối cùng, ôm cái đầu rỗng tuếch leo lên con đường sự nghiệp, thành công mãi mãi không bao giờ có được, chỉ biết tặc lưỡi mà thốt lên hai từ “giá như”. Chưa kể, những bài học ngoài trường đời, trong môi trường công sở, cũng đầy rẫy và miễn phí, người không biết nắm bắt sẽ hối hận tột cùng khi có việc cần đến. Ví dụ như có vị sếp giỏi, học theo thì không học, suốt ngày cứ lo tính chuyện sân si, tranh đấu thị phi trong công ty, mãi sau này làm việc lớn lao hơn một chút, gặp khó khăn mới tự trách bản thân năm xưa không biết học hỏi người tài.

Giàu có không tiết kiệm, khi nghèo rồi sẽ hối hận

Cổ nhân có câu “miệng ăn, núi lở”, tức là ám chỉ việc giàu có đến mức nào nhưng không biết làm việc, chỉ biết hưởng thụ thì sớm muộn cũng trở thành kẻ trắng tay. Quả thật, kiểu người như thế ngày nay tồn tại rất nhiều, họ kiêu hãnh tận hưởng khối tài sản khổng lồ mình đang có, mãi cho đến khi sa cơ lỡ vận, mới ân hận cho rằng mình đã sai. Tiếc là ân hận, tài sản cũng không quay về như trước. Cuộc đời không bao giờ biết được ngày mai sẽ ra sao, giàu hôm nay nghèo ngày mai mấy hồi, vậy mà không biết tích cóp, kiệm chi để duy trì tài lộc. Giàu có thì được tôn kính ngưỡng mộ, nghèo rồi thì bị đả kích, khinh bỉ, không muốn bị như thế, sao còn không tiết kiệm đi …

Lời đầu năm cho nhau

(Xuân yêu thương)

Bạn biết không ? Ghét thì có thể đưa ra nhiều lí do nhưng thương thì chỉ cần nói Thương thôi là đã đủ. Từ Bi cũng thế, Từ Bi không cần phải nhiều lời, chỉ cần mỉm cười, tâm chân thành thương quý lẫn nhau là đã có thể truyền thiện niệm của Từ Bi đến người khác rồi. Từ Bi là năng lượng và sức mạnh có thực. Nó có thể làm tan chảy một tâm hồn băng tuyết. Ai có tâm Từ Bi, người đó có đại Phúc Đức, bởi vậy mà Kinh Phật có câu: “mắt Từ trông chúng sinh, bể Phúc lớn không cùng” (Từ nhãn thị chúng sanh|Phước tụ hải vô lượng). Nơi nào có mặt Từ Bi, nơi đó có mùa xuân và có mặt an lành, hạnh phúc.

Năm mới chúc người nhớ chữ Tâm
Để cùng sống đẹp đến trăm năm
Thiên đàng, địa ngục ... từ Tâm tạo
Hỷ, Xả, Từ, Bi, xóa lỗi lầm

Cố tìm lỗi sai của người khác, cũng giống như đem rác về cất trong nhà

(Sưu tầm)

Kỳ thực, cuộc đời này ngắn lắm, con người chẳng thể quyết định được mình sống bao lâu, nhưng có thể tùy ý sử dụng chiều sâu của sinh mệnh, thế nên hãy nhìn thế giới một cách thông suốt, giữ cho tâm bình thản chớ nên phán xét, soi mói những sai lầm của người khác.

Câu chuyện kể về một đôi vợ chồng trẻ vừa dọn đến ở trong một khu phố mới. Sáng hôm sau, vào lúc hai vợ chồng ăn điểm tâm, người vợ thấy bà hàng xóm giăng tấm vải trên giàn phơi. “Tấm vải bẩn thật – cô vợ thốt lên – bà ấy không biết giặt, có lẽ bà ấy cần một loại xà phòng mới thì giặt sẽ sạch hơn”.

Khi ấy, người chồng nhìn thấy nhưng vẫn lặng im. Thế rồi, vẫn những lời bình phẩm ấy cứ thốt ra từ miệng cô vợ mỗi ngày, sau khi nhìn thấy bà hàng xóm phơi đồ trong sân. Một tháng sau, vào một buổi sáng, người vợ ngạc nhiên vì thấy tấm vải của bà hàng xóm rất sạch, nên cô nói với chồng: “anh nhìn kìa, bây giờ bà ấy đã biết cách giặt tấm vải rồi, ai đã dạy bà ấy thế nhỉ ?”. Lúc này, người chồng đáp: “không, sáng nay anh dậy sớm và đã lau kính cửa sổ nhà mình đấy”.

Thực ra mỗi người trong chúng ta, ai cũng đều giống như cô vợ trong câu truyện kia. Chúng ta đang nhìn đời, nhìn người qua lăng kính loang lổ những vệt màu của cảm xúc, bám dày lớp bụi bặm của thành kiến và những kinh nghiệm thương đau. Chúng ta trở nên phán xét, bực dọc và bất an trước những gì mà tự mình cho là “lỗi lầm của người khác”. Một điều dễ thấy là khi tâm trạng vui vẻ, chúng ta nhìn ai cũng thấy dễ chịu, gặp chuyện gì cũng dễ tha thứ. Chúng ta có thể mỉm cười trước những trò nghịch ngợm của lũ trẻ, đủ sự khoan dung và tha thứ để nhẫn nại một lời nói khó nghe, những chuyện tưởng chừng khó chấp nhận, thì chúng ta cũng dễ dàng thỏa hiệp. Những lúc ấy, dường như cả thế giới đều trở nên hòa ái, mọi chuyện trôi qua một cách nhẹ nhàng. Thế mà, chỉ cần một chút lo lắng dâng lên trong lòng, những muộn phiền về quá khứ, nỗi sợ hãi về tương lai sẽ lập tức khiến cho cái thế giới vốn đang đẹp đẽ kia liền biến thành một chốn đầy những chuyện xấu xa, phiền phức. Khi ấy những tiếng hò hét cười đùa của lũ trẻ sẽ trở thành những âm thanh khó chịu, một lời nói không vừa ý dễ dàng khiến cho ta sân si giận hờn hoặc tổn thương, những chuyện nhỏ mà lúc bình thường không đáng bận tâm, bỗng trở thành một nỗi phiền não quá sức chịu đựng.

Thực ra, không phải là thế giới có vấn đề, hay người khác quá sai, mà vấn đề nằm chính ngay ở tâm ta. Khi nhìn đời bằng cái tâm có vấn đề, mang đầy những cảm xúc và thành kiến tiêu cực, thì chúng ta thấy ai cũng thành sai quấy, đụng chuyện gì cũng hóa tổn thương. Ở đời, con người luôn có hai xu hướng: nhìn những thứ mình thích, những người mình thương với cặp mắt kính màu hồng, và ngược lại, nhìn những việc mình không muốn, những người mình không ưa bằng chiếc kính tiêu cực màu đen.

Do thói quen phóng đại mọi ưu điểm của những người mình thích, họ trở nên quá lung linh, quá tuyệt vời trong cảm nhận của chúng ta. Mỗi lời họ nói, mỗi việc họ làm đều khiến chúng ta xem là chân lý, ngay cả lúc họ sai, chúng ta cũng khó lòng nhìn thấy và nhận ra cái sai của họ. Chẳng hạn những cặp đôi khi mới yêu nhau, thì riêng đối với họ, đối phương luôn đẹp đẽ, dễ thương và toàn ưu điểm. Nếu chẳng may phát hiện đối phương làm chuyện không tốt, thì chúng ta vẫn thừa khả năng và đủ lý lẽ để tự huyễn hoặc bản thân rằng họ không sai. Dĩ nhiên, chính do cặp mắt kính màu hồng đã khiến cho cách nhìn của chúng ta hóa ra lệch lạc, chúng ta không thấy được mọi người đúng với bản chất chân thực như họ vốn là vậy. Để rồi khi sự yêu thích bên trong giảm dần theo năm tháng, thì hình tượng huyễn hoặc trong lòng cũng theo đó mà sụp đổ. Chúng ta sẽ nhìn thấy ở đối phương ngày càng nhiều lỗi lầm và khuyết điểm, chúng ta trở nên hoang mang đau khổ, đến nỗi hoài nghi ngay cả chính bản thân mình. Điều tương tự cũng xảy ra đối với những người bị chúng ta coi thường, chỉ trích. Chúng ta xé to những sai lầm của họ, đi rêu rao những khuyết điểm mà chúng ta cho rằng thật khó chấp nhận làm sao. Rồi đến một thời điểm nào đó, những người mà trong tâm trí ta vẫn xem như kẻ thù, lại sẵn sàng giúp đỡ và tử tế, thì liệu chúng ta có thể xem như không chút hổ thẹn với lương tâm ?

Khi nói ra lỗi lầm ở người khác, chúng ta vô tình truyền sang người nghe những cảm xúc tiêu cực, bất an. Dòng tâm thức của chúng ta cũng trở nên lộn xộn, đầy những rắc rối y như câu chuyện mà mình đang kể. Theo đó, ấn tượng mà ta để lại trong lòng những người khác chỉ là những cảm giác tiêu cực, để rồi một cách rất tự nhiên, họ sẽ áp dụng đúng sự phê phán, soi xét đó trở lại cho ta.

Hai thái cực nói trên, kể cả việc phóng đại những điều mình thích và phản ứng kịch liệt với điều mình không ưa, nói chung đều là những cách nhìn thế giới còn chưa đúng đắn. Nên chăng, chúng ta hãy dùng cặp mắt sáng suốt của trí tuệ, dùng tâm thái thiện lương để nhìn nhận cuộc đời. Có thể thấy, thời gian đã làm cho chúng ta mất đi cái nhìn trong sáng về thế giới, đánh mất những rung cảm hạnh phúc trước cuộc sống vốn đầy mầu nhiệm và bình an. Chúng ta không có thời gian dừng lại để lắng nghe bản thân và chăm sóc chính mình, mà cứ mải chạy rong ruổi theo những suy nghĩ đúng sai, phải quấy về cuộc đời và về người khác.

Xét cho cùng, lỗi sai dù của ai đi chăng nữa, vốn chẳng hề ảnh hưởng đến tư cách và phẩm chất của chúng ta. Chắc chắn, nó không làm cho chúng ta trở nên đẹp đẽ gì hơn khi phê phán người khác. Mà chính thái độ tiêu cực, thói quen chỉ trích mới khiến chúng ta mắc lỗi với bản thân mình và trở nên xấu đi trong mắt của mọi người. Tìm lỗi của người khác, là tự mang rác rưởi của họ về cất trong nhà. Mỗi phút chúng ta để tâm đến chuyện không tốt, thì mất đi một phút vui vẻ không thể lấy lại. Cuộc đời ngắn ngủi lắm, sẽ chẳng ai có khả năng và trách nghiệm níu giữ cho ta những thời khắc sinh mệnh đang vùn vụt trôi qua. Vậy chúng ta có còn muốn phí hoài cuộc sống để đi phán xét những sai lầm của người khác ? Cách mà chúng ta nhìn người khác, thực ra là đang phản ánh nội tâm của chính mình. Một người đang túng thiếu sẽ thấy khó chịu với những ai dư giả. Một người sân hận sẽ luôn thấy người khác công kích và chọc tức mình. Một người không thành thật sẽ thấy mọi người đầy gian trá.

Hầu hết những cảm xúc và suy nghĩ tiêu cực đó, đều khởi sinh từ một tâm thức thiếu bình an. Nên điều mà chúng ta cần làm, là quay trở vào bên trong để nuôi dưỡng mảnh đất tâm mình vốn đang ngập đầy giông bão. Bao nhiêu người trong số chúng ta vẫn đang hằng ao ước có được “một chiếc vé đi tuổi thơ” ? Đã bao lâu rồi chúng ta không thể nở một nụ cười trọn vẹn ?

Con người luôn khao khát có được chút hồn nhiên, trong trẻo như trẻ nhỏ, để có thể dễ dàng hạnh phúc và dễ dàng thứ tha. Nhưng tại ai đã làm cho chúng ta ngày càng trở nên khô cằn, nóng nảy và bất hạnh ? Do ai đã khiến chúng ta luôn cô đơn, lạc lõng ngay chính trong gia đình mình, giữa bạn bè mình và bên cạnh hàng tỷ người trên trái đất này ? Là do con người cố chấp mà đeo lên những cặp kính đầy phiền não, những cặp kính sai lầm ngăn cách chúng ta với hạnh phúc hiện tại. Chỉ cần một lúc nào đó đủ dũng cảm tháo bỏ cặp kính ấy đi, thì cuộc đời sẽ hiện ra tươi mới, thế giới sẽ là chỗ để chúng ta trải nghiệm phúc lạc đủ đầy.

Tâm thiện, tâm thiền

(Ts. U Jotika)

Buổi sáng vừa thức dậy hành thiền một chút trong tư thế nằm, rồi ngồi dậy và tiếp tục ngồi thiền ngay tại chỗ, ở trên giường. Bạn có thể vệ sinh thân thể sau. Ngay khi vừa tỉnh dậy là ngay khi đó bạn hãy chánh niệm, ghi nhận, tự biết mình.

Khi đã duy trì được đà chánh niệm liên tục và thành công trong một thời gian nào đó, thì một nội tâm trong sáng, thuần tịnh, an lạc và tĩnh lặng sẽ bắt đầu đến với bạn.

Bắt đầu một ngày mới bằng một tâm thiện, một tâm thiền, đó quả là một điều phúc lạc thực sự, quả là chân hạnh phúc cho đời. Bạn chưa rửa mặt ư, cũng chẳng sao cả. Cái tâm còn quan trọng hơn việc ấy nhiều.

Hiểu đạo

(HT. Thích Thanh Từ)

Người chưa hiểu đạo khổ đủ thứ, người ta nói hơn mình một tiếng là chịu không nổi, bị lấn lướt một chút chịu không nổi, bị khinh một chút chịu cũng không nổi … cái gì cũng chịu không nổi hết, riết cả lồng ngực chứa đầy oán hờn thành ra bệnh tim, gần chết khổ sở vô cùng.

Hiểu rồi, chúng ta nhìn mọi thứ chỉ cười thôi, cái gì qua cho qua luôn, hơi đâu phiền giận, như vậy chúng ta thản nhiên tự tại, sống trong cuộc đời rất vui.



Sống hạnh phúc với Tâm Từ

(Sưu tầm)



Đã làm người thì phải có cuộc sống, ăn, ngủ, làm việc,... nhưng làm sao để cuộc sống của mình an lạc, hạnh phúc ? Đó là mục đích mà nhiều người hướng đến.

Chúng ta không thể nói an lạc thì thân sẽ an lạc, chúng ta không thể nói tâm hạnh phúc thì tâm sẽ hạnh phúc, mà phải hiểu biết thực hành con đường hạnh phúc.

Chúng ta chưa thật tâm sống với lòng từ, đó là một trong những nguyên do mà chúng ta thấy tâm mình ít khi vui vẻ, hạnh phúc.

Lòng từ, tâm từ, là suy nghĩ thương yêu đến hạnh phúc của tất cả chúng sinh và các loài hữu tình. Hiểu diệu pháp tâm từ đã khó, ứng dụng diệu pháp này vào thực tế càng khó hơn, chúng ta phải biết thật kĩ càng.

Ví dụ, mình đi làm từ thiện với lòng từ, nhưng gặp những điều chướng tai, gai con mắt trong việc làm từ thiện, liệu mình có giữ được lòng từ hay không ?

Tâm từ có các tính chất:

- Đối trị tâm sân của chúng ta.

- Che chở (bảo hộ) người khác, che chở (bảo hộ) chính mình.

Khi chúng ta gặp các điều chướng tai, gai con mắt, tâm khó chịu, tâm sân thường sinh khởi, chính lúc này lấy tâm từ đối trị.

Khi mình biết thương yêu đến hạnh phúc người khác thì đó là sự che chở cho người khác, đồng thời cũng che chở cho bản thân.

Để tâm của mình hạnh phúc giữa đời thường, không gì hơn hãy thực hành lòng từ đối với những người chung quanh hằng ngày ta có dịp tiếp xúc đối diện, dần dần mở rộng suy nghĩ thương yêu và quan tâm nâng đỡ đến hạnh phúc muôn loài.

Xin đảnh lễ, tán thán bài Kinh Pháp Cú sau:

“Vui thay, chúng ta sống
Không hận, giữa hận thù
Giữa những người thù hận
Ta sống, không hận thù”

Chúng ta nghe lời Phật dạy và nhắc mình cố gắng hành theo, thì tâm mình dần dần sẽ hạnh phúc. Đức Phật không ban cho mình hạnh phúc nhưng Ngài dạy ta biết cách chế tác hạnh phúc cho đời mình. Hạnh phúc do chính mình tạo nên thì bao giờ ta cũng cảm thấy ý nghĩa và trân trọng nó.

Mười nguyên tắc sống của Đức Dalai Lama

(Sưu tầm)



“Tín ngưỡng của tôi rất đơn giản, tín ngưỡng của tôi là lòng tốt.” – Dalai Lama

Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14, vị lãnh đạo về tôn giáo và chính trị của nhân dân Tây Tạng, Ngài được phong tước vị vào 1940 tại Lhasa, thủ đô của Tây Tạng. Cho đến cuối thập niên 50, tình hình căng thẳng giữa Tây Tạng và Trung Quốc ngày càng gay gắt, mặc dù đã đến Bắc Kinh để thương thuyết hòa bình nhưng không nhận được kết quả, nhiều cuộc biểu tình khắp các tỉnh ở Tây Tạng nổ ra đã bị quân đội Trung Quốc đàn áp quyết liệt.

Năm 1959, Đức Đạt Lai Lạt Ma cùng 80.000 dân Tây Tạng phải vượt dãy Himalaya, lưu vong sang miền Bắc Ấn Độ và tiếp tục đấu tranh cho sự độc lập của Tây Tạng. Ngài là một trong những người có tầm ảnh hưởng lớn trên toàn cầu, được xem là một trong những thánh nhân của thế kỷ XX. Sau đây là nguyên tắc để cuộc sống trở nên tốt đẹp và hạnh phúc hơn của Đức Đạt Lai Lạt Ma.

➊ Chúng ta luôn có những giai đoạn trong cuộc sống mà phải đối mặt với nhiều cuộc tranh chấp, mâu thuẫn với nhiều người, cha mẹ, người mình thương, vợ chồng hay anh em, bạn bè, ...Tốt hơn hết là chúng ta nên cẩn thận trong hành động lẫn lời nói khi bản thân đang tức giận và không để cái tôi thắng thế. Những lời nói của ta lúc tức giận có thể là những lời gây tổn thương và để lại những vết đen trong mối quan hệ đó mãi về sau.

➋ Ba mươi phút đến một giờ, một mình mỗi ngày là khoảng thời gian tuyệt vời để tĩnh tâm. Dành một ít thời gian cho bản thân mỗi ngày, chúng ta có thể ngồi uống trà, đi dạo một tí hoặc ngâm mình thư giãn trong bồn nước ấm để tự suy nghĩ và trò chuyện với bản thân. Dù không nhiều nhưng đủ để chúng ta làm trơn tru luồng suy nghĩ của mình và trở nên minh mẫn sáng suốt hơn.

➌ Hầu hết chúng ta có xu hướng mang những chuyện quá khứ của người khác vào trong quá trình bất đồng mâu thuẫn với người đó, để có thể chiếm ưu thế hơn. Hãy dừng việc đó lại ngay lập tức. Hãy đàm phán để tìm giải pháp cho vấn đề hiện tại với đối phương, những gì xảy ra trong quá khứ sẽ và nên ở lại trong quá khứ.

➍ Trên con đường đi đến sự thành công của bản thân, chúng ta phải hy sinh khá nhiều thứ của bản thân, chúng ta thức khuya dậy sớm, chúng ta từ bỏ những bữa tiệc cuối tuần, chúng ta làm việc chăm chỉ không còn thời gian cho gia đình và bạn bè, đôi khi thất bại lại không nhận được sự cảm thông. Tuy nhiên, mấu chốt nằm ở chỗ chúng ta quyết định đi tiếp hay dừng lại.

➎ Mắc phải lỗi lầm là một điều hết sức tự nhiên của con người, và đó là cách mà chúng ta học, con người học từ những lần vấp ngã. Nên một điều hết sức quan trọng là mỗi khi vấp ngã, chúng ta có hiểu được vì sao mình vấp ngã để lần sau ta có thể đi vững hơn, đó gọi là bài học. Chúng ta thấy nhiều người hoặc chính bản thân mình bị một sai lầm và lặp đi lặp lại, hãy bình tâm, mọi thứ trên cuộc đời đến với chúng ta đều mang một ý nghĩa gì đó, hãy nhìn nhận và lắng nghe nó.


- Respect for yourself: tôn trọng bản thân

- Respect for others: tôn trọng mọi người

- Responsibility for all your actions: trách nhiệm trong từng hành động của bản thân

3R là một trong những quy tắc quan trọng nhất chúng ta nên theo đuổi để có một cuộc sống an lạc.

➐ Rất nhiều bài học và trải nghiệm cuộc sống chúng ta chỉ có thể nhận ra khi đi du lịch, rất nhiều nền văn hóa, thế giới rộng mở mà chúng ta chưa từng biết đến. Mỗi năm một lần, hãy lên kế hoạch cho những nơi bạn muốn đến và lần lượt chinh phục chúng.

➑ Đức Đạt Lai Lạt Ma từng nói: “tôn giáo của tôi rất đơn giản, không cần nhiều chùa chiền hay đền thờ, tâm trí và trái tim của chúng ta là những ngôi đền, triết lý của chúng ta là lòng tốt”. Không quá khó để sống tốt và đối xử tốt với mọi người, trên thực tế, đó là một việc dễ dàng thực hiện mà không tốn kém, chúng không những đem lại cho người khác sự hạnh phúc và họ sẽ nhớ về ta, mà còn khiến ta cảm thấy bình thản trong tâm hồn.

➒ Những hành động hay lời nói làm hại hay tổn thương người khác sẽ không mang lại gì cho chúng ta ngoài sự toại nguyện nhất thời và sau đó là sự giằng xé và ám ảnh. Những lời nói dối, buôn dưa lê, bắt nạt, đả thương,... đều sẽ gây nghiệp lớn mà chúng ta sẽ sớm gặt quả báo sau này. Nhân quả là có thật.

➓ Âm thanh của sự im lặng chính là âm nhạc với đôi tai của Ngài và cũng nên là âm nhạc với đôi tai của chúng ta. Đôi khi chúng ta nhận ra thật tốt khi giữ im lặng và không nói thêm bất cứ lời nào. Hoặc đôi khi chúng ta rất muốn nói cho ai đó rằng chúng ta nghĩ như thế nào về họ, tốt nhất vẫn nên giữ im lặng.

Quan niệm: tạo thiện nghiệp để xóa bỏ ác nghiệp

(“Nền Tảng Phật Giáo”|TS. Hộ Pháp)

Một số người có quan niệm rằng: “tạo thiện nghiệp để xóa bỏ ác nghiệp”, quan niệm như vậy có đúng hay không ?

Ác nghiệp nào mà người ấy đã tạo trong kiếp hiện tại, hoặc trong nhiều đời nhiều kiếp trong quá khứ, ác nghiệp ấy đã được tích lũy ở trong tâm rồi. Về sau, người ấy dù có tạo thiện nghiệp nào, có năng lực mạnh như thế nào cũng không thể trở lại ngược thời gian trong quá khứ để xóa bỏ ác nghiệp quá khứ ấy được, còn thiện nghiệp ấy cũng đã được tích lũy ở trong tâm.

Tuy thiện nghiệp không thể xóa bỏ được ác nghiệp trong quá khứ, nhưng nếu cố gắng tạo nhiều thiện nghiệp (dù là dục giới đại thiện nghiệp), thì cũng có khả năng làm giảm tiềm năng cho quả của ác nghiệp.

Thực ra, ác nghiệp nào nếu khi hội đủ điều kiện, thì ác nghiệp ấy mới có cơ hội cho quả khổ của ác nghiệp ấy, nếu không hội đủ điều kiện, thì ác nghiệp ấy không có cơ hội cho quả của nó. Và thiện nghiệp nào nếu khi hội đủ điều kiện, thì thiện nghiệp ấy mới có cơ hội cho quả an lạc của thiện nghiệp ấy, nếu không hội đủ điều kiện, thì thiện nghiệp ấy không có cơ hội cho quả của nó.

Bởi vậy cho nên, không phải tất cả mọi ác nghiệp, tất cả mọi thiện nghiệp, đều được cho quả của chúng. Sự thật, ác nghiệp nào, thiện nghiệp nào, khi hội đầy đủ điều kiện, thì ác nghiệp ấy, thiện nghiệp ấy, mới có cơ hội cho quả của nó.




Đức năng thắng số

(Sưu tầm)



Nhiều người thường cho rằng, ai ai khi sinh ra cũng có sẵn một vận mệnh, số phận đã an bài, dù con người có cố gắng bao nhiêu đi chăng nữa cũng không thể thay đổi được … Tuy nhiên, Nguyễn Du lại từng nói: “xưa nay nhân định thắng thiên cũng nhiều”, phải chăng, con người vẫn có thể cải biến số mệnh của mình ?

Vào khoảng tháng 5 hoặc tháng 6 năm 1981, thời điểm đó thời tiết rất oi bức. Khi đưa mấy đứa nhỏ ra ngoài dạo chơi, tôi thuận đường đến hiệu sách tìm mua mấy cuốn hướng dẫn đan len mới xuất bản bằng tiếng Nhật. Khi đi ngang qua hành lang, vị thầy tướng số đã gọi lại và ngỏ ý muốn xem tướng cho tôi.

Thấy tôi lắc đầu xua tay từ chối, vị thầy tỏ vẻ rất buồn giống như có điều bí ẩn gì khó nói. Cô con gái lớn không đành lòng liền kéo tay tôi đến xem một chút và nói: “Mẹ cho ông này xem mệnh được không ạ ? Giúp ông có ít tiền để ăn cơm được không Mẹ ? Nhìn ông đáng thương quá Mẹ à !”

Tôi vốn là người không thích xem tướng số, cũng không có ấn tượng tốt về họ. Nhưng vì mấy đứa nhỏ quá lương thiện, tôi đã động lòng. Vậy là tôi đành để mấy đứa nhỏ kéo đến tiệm nhờ vị tiên sinh kia xem tướng cho. Sau khi nhìn hồi lâu, xem tay của tôi rồi lại xem tay của từng đứa nhỏ, vị tiên sinh nói: “không cần xem nữa, cũng không phải trả tiền, tất cả đều là số mệnh, con người không thể thay đổi dù chỉ một chút”. Thế nhưng bốn đứa nhỏ cứ nhất mực muốn tôi trả tiền cho thầy tướng số này.

Sau khi miễn cưỡng nhận tiền, hai mắt ông đỏ hoe xoa đầu mấy đứa nhỏ và nói lẩm bẩm: “ôi, ông Trời thật không có mắt, ông Trời thật không có mắt”. Mấy đứa nhỏ nói lời tạm biệt, ông đã xua tay ra hiệu đi đi mà không nói lời nào. Tinh thần của ông lộ ra trạng thái vô cùng đau khổ.

Sau đó, đi ngang qua công viên, chúng tôi thấy một đám đông người đang tụ tập. Mấy đứa nhỏ rất thích những gì náo nhiệt, chúng vừa nhìn thấy đã vội chạy tới. Chúng len qua đám đông để vào xem nguyên nhân của sự náo nhiệt. Một lúc sau, chúng chạy lại và kéo bằng được tôi tới xem. Thì ra, một bà mẹ đang quỳ trên mặt đất cầu xin mọi người giúp đỡ. Bà cần một khoản tiền lớn để điều trị cho con trai đang nằm tại bệnh viện.

“Bà ơi, bà không cần phải quỳ đâu, Mẹ của cháu đến đây rồi, Mẹ nhất định sẽ giúp bà lo việc này” - bốn đứa nhỏ nói với người đàn bà đang quỳ trên mặt đất. Sau đó, chúng hợp sức cùng nhau đỡ người đàn bà này đứng lên. Tôi không chỉ lấy hết tiền trong túi ra làm phúc mà còn hướng đến mọi người nói lời giúp đỡ bà mẹ đáng thương này. Tôi cùng bà đến bệnh viện để nộp tiền viện phí. Sau khi mọi việc được làm tốt đẹp, mấy đứa nhỏ mới chịu buông tha cho tôi và nói: “Mẹ à, cảm ơn Mẹ, chúng con sẽ không làm phiền Mẹ nữa, về nhà thôi Mẹ nhỉ !”

Một tháng sau, không rõ lý do gì mà đàn kiến lũ lượt kéo đến nhà tôi, chúng bâu kín tường. Vì không muốn làm tổn thương chúng, tôi đã mua hai mươi chiếc ghế đẩu để làm lối đi lại. Mấy đứa nhỏ nhìn thấy kiến kéo đến bâu khắp phòng đã vô cùng sợ hãi, tuy nhiên, chúng lại rất nghe lời tôi, không làm phiền cũng không làm hại những con kiến này. Chúng cũng hiểu, kiến đến nhà là khách, lại càng biết đạo đãi khách, nên đã cẩn thận để vào góc nhà một ít đường và nước, coi như là khao thưởng đàn kiến vì đã hành quân đến nhà tôi làm khách.

Thời điểm này là mùa hè, mấy đứa nhỏ không phải đến trường nên chúng ở trong nhà với người giúp việc. Công việc của tôi lại đang rất bận. Khi đang trong cuộc họp, tôi lờ mờ nghe được thông tin về một đám cháy lớn. Tôi định bụng sau khi họp xong sẽ đến hiện trường để xem tình hình. Thấy con đường quen thuộc quá, tôi nói với đồng nghiệp lái xe: “tôi chưa vội về nhà, tôi muốn đến hiện trường phát sinh hỏa hoạn, sao cậu cứ chạy về hướng nhà của tôi thế”. Đồng nghiệp trả lời rằng, chúng ta cách hiện trường đám cháy không xa, một lát nữa là đến thôi.

Do quá mệt nên tôi đã ngủ thiếp đi, khi nhìn thấy hiện trường tôi mới bừng tỉnh và thốt lên: “đây là nhà tôi”. Tôi không kìm được vội chạy tới tòa nhà, lao thẳng lên tầng ba tìm các con, miệng không ngớt nói: “con của tôi đâu rồi, con của tôi đâu rồi”. Lúc này đội chữa cháy mới tá hỏa đi tìm, còn tôi bị sốc quá mức mà ngất đi.

Cuối cùng cũng đã tìm thấy, mấy đứa nhỏ đang ở trong tình trạng sặc khói và nằm lịm trên mặt đất. Do chỉ bị sặc khói nên đến nửa đêm, mấy đứa nhỏ đã tỉnh lại. Điều mọi người kinh ngạc chính là căn phòng đầy sách nhưng một đám cháy lớn như thế lại không thiêu đốt nổi. Lúc này, lính cứu hộ ngỡ ngàng mà thốt lên: “cái nhà này hẳn phải rất có phúc”, đám cháy lớn đã thiêu rụi gần như tất cả tòa nhà cao tầng nhưng lại chừa lại căn phòng này. Nhân viên phòng cháy còn nói: “khi phun nước, tôi không nhìn thấy căn phòng này, dường như căn phòng bị biến mất, do đó ngọn lửa lớn tầng dưới không thể thiêu đốt tới căn phòng này được”. Tôi nghĩ trong phòng của tôi có hơn một ngàn cuốn sách quý.

Đến ngày khai giảng, tôi dẫn các con đi mua sách. Chúng tôi đi ngang qua quầy xem bói của vị tiên sinh kia. Lúc nhìn thấy mấy đứa trẻ, ông đã ôm chặt lấy chúng, vô cùng kích động nói: “sao các cháu vẫn còn sống, sao các cháu vẫn bình an vô sự”. Thì ra, vị thầy xem trong mệnh thấy rằng, mấy đứa nhỏ lương thiện này không thể sống qua mùa hè và chúng sẽ bị chết bởi hỏa hoạn. Do đó, lúc trước ông mới không ngớt lời nói rằng “ông Trời không có mắt” như thế. Lúc đó, ông đã khóc đến mức không muốn dọn quán nữa mà ra về. Dù biết sự việc sẽ xảy ra, nhưng ông không thể làm gì, giống như người bất lực. Nhưng có lẽ do bản tính lương thiện, mấy đứa nhỏ gặp đại nạn không chết.

Về nguồn gốc của số sách quý trong nhà, tôi đã mua chúng ở một tiệm sách cũ. Cũng vì muốn giúp đỡ ông lão bán sách, để ông bớt việc dọn sách ra dọn sách vào mà ảnh hưởng sức khỏe. Vậy là hàng ngày, tôi đều qua tiệm của ông mua sách. Thật không ngờ số sách này lại cứu cả nhà tôi.

Kỳ thực, con người khi còn sống, có một số sự tình ngoài ý muốn mà chúng ta không thể đoán trước được, cũng không giải thích nổi. Gặp đại nạn không chết, có lẽ vì chúng tôi đã sống theo lời Thần Phật dạy, sống thiện lương, giúp đỡ người khác và nghĩ cho người khác.

Con người luôn tính toán mọi sự nhưng lại thường tính không trúng. Bởi vì chúng ta không biết rằng ông Trời đã có sự sắp đặt của riêng mình. Trong suốt cuộc đời, tôi nhận thấy rằng con người thật sự quá nhỏ bé, không thể tự mãn mà coi mình hơn hết thảy, càng không nên quá tự tin, bởi vì con người nhìn không thấy Thần Phật nhưng các Ngài lại nhìn con người rõ như lòng bàn tay …


Những điều tâm niệm về cuộc sống

(Namo Buddhaya)

Những điều tâm niệm về cuộc sống:

⒈ Bạn có thể không ăn mặc đẹp, quần áo có thể rách rưới, không sao cả. Quan trọng là bạn đừng để cho chiếc áo đạo đức bị rách là bạn đã đẹp hơn nhiều kẻ khác rồi.

⒉ Không phải ai nói thương bạn thì sẽ là người thương của bạn. Người thương bạn sẽ không nói nhiều về điều đó, họ sẽ luôn đến bên bạn khi cả thế giới quay lưng với bạn. Đó gọi là người thương.

⒊ Nếu bạn muốn là người tài giỏi thì trước hết nên học cách khiêm tốn, bạn thấy cây lúa càng nặng hạt thì nó càng “cúi đầu” xuống vậy.

⒋ Đừng bao giờ lấy câu chuyện cá nhân người khác ra làm quà khi giao tiếp, bởi một ngày nào đó bạn sẽ bị chủ nhân của câu chuyện đó tìm gặp.

⒌ Thế gian này Phật dạy là Vô Thường, mọi chuyện gặp gỡ ở thế gian hay những vật dụng của thế gian cũng đều giả tạm, bởi nó không ở mãi bên bạn lâu dài. Vì thế bạn đừng quá đau khổ khi thứ gì mất đi.

⒍ Bạn có hai lần trong đời trắng tay, đó là khi bạn ra đời với hai bàn tay trắng, và lìa đời trắng đôi bàn tay.


Bạn ơi, buổi sáng mỉm cười
Trải lòng thương đến mọi người nhân gian
Nguyện cầu tất cả bình an
Tâm mình sẽ thấy nhẹ nhàng thảnh thơi
Lòng Từ buông rải muôn nơi
Nói năng khiêm tốn từng lời thốt ra
Yêu thương đối xử chan hòa
Đó đây hoan hỷ nhà nhà đều vui

Tham - Sân - Si

(Namo Buddhaya)



- Thưa thầy, vì sao thầy ngồi được trên đầu ngọn lau, con cũng muốn được như thầy, con phải tu tập cách nào ?

- Hãy bỏ hết dục niệm, bỏ hết tham sân si.

...... Hai mươi năm sau

- Thưa thầy, suốt hai mươi năm qua con đã bỏ hết mọi dục niệm, tham sân si, sao con vẫn không thể ngồi trên đầu ngọn lau ?

- Vì con vẫn còn muốn ngồi trên đầu ngọn lau.

Chúc ngày mới an vui. Bà con nào hiểu được đoạn đối đáp trên, khẳng định người đó sẽ có duyên giác ngộ, giải thoát.


Người không tốt với mình, mình càng phải tốt với họ

(Sưu tầm)



Khi mình đang sống tử tế, mà vẫn có người tệ với mình thì phải làm sao ?

Khi ai đó đối xử tệ với mình, thì vẫn cứ tốt với họ nếu có thể. Không phải là để chứng minh mình cao thượng quá, cũng không phải là để cho cả thế giới thấy mình thật tốt đẹp ra sao, còn họ tệ đến mức nào. Đối xử tốt với họ, chỉ đơn giản là vì mình không giống họ thôi. Không cần phải cố chứng minh rằng bản thân mình tốt đẹp thế nào, bởi vì thời gian sẽ tự làm điều ấy vào một ngày nào đó thôi.

Đối xử tốt với họ, để cho họ biết rằng, mình sẽ không bị họ ảnh hưởng tiêu cực. Càng không vì họ mà vướng vào vòng luẩn quẩn của những sân hận. Đời người nói dài không dài, ngắn thì cũng không phải, dành quá nhiều thời gian cho những điều thật tệ, có phải phung phí phút giây đáng ra nên dành cho những điều tốt đẹp hay không.

“Người khác đối xử với bạn thế nào, đó là nghiệp của họ. Bạn đối xử với họ thế nào, là nghiệp của bạn. Cho nên, không sợ người nói xấu, chỉ sợ mình làm xấu”. Việc của mình là sống tốt cuộc đời mình, để không phải trả giá đắt cho những điều xấu mình làm nên. Đối xử tốt với họ, vì hi vọng rằng họ sẽ nhận ra đâu là điểm dừng cho những điều không tốt. Nếu hi vọng ấy không thành, cũng không sao cả, ít nhất mình cũng thấy tự do thanh thản với cuộc sống vì những điều tốt đẹp mình đã trao đi.

Người không tốt với mình, mình càng phải tốt với họ. Khi tâm mình bình yên thì chẳng có sóng gió nào làm lung lay được.

12 phép thực tập sống thương yêu

(Namo Buddhaya)

⒈ Nói năng mà không buộc tội
⒉ Nghe với tâm không thành kiến
⒊ Lắng nghe mà không ngắt lời
⒋ Trả lời chứ không “trả miếng”
⒌ Cho, không xem thường kẻ nhận
⒍ Nhận lãnh mà không vong ân
⒎ Chia sẻ mà không khoa trương
⒏ Hiểu người mà không rao bán
⒐ Thưởng thức mà không chê bai
⒑ Tha thứ rồi, không để bụng
⒒ Cầu nguyện mà không tham cầu
⒓ Thương yêu mà không dối gian …



Ganh, ghét được gì ?

(Sưu tầm)

Thông thường khi bạn ghét ai đều không ra khỏi hai tâm lý sau đây:

⒈ Bởi vì tính cách, cách sống của người đó quá tệ. (Ghét)

⒉ Bởi vì người đó hơn hẳn bạn về phương diện nào đó. (Ganh)

Nếu bạn ghét họ vì cách sống, cách cư xử không tốt của họ, thế tại sao bạn không nghĩ họ là người vụng về, đáng thương, đáng cần sự giúp đỡ của mọi người để họ được hoàn thiện hơn ?

Nếu bạn ghét họ vì họ hơn bạn, vậy tại sao bạn không cố gắng nỗ lực để ngang bằng ? Bạn nên biết rằng thành quả tốt đẹp hôm nay họ sở hữu được, đã đánh đổi bằng công sức, thậm chí có cả mồ hôi, nước mắt của họ, chỉ vì bạn không nhìn thấu quãng thời gian mà họ phấn đấu đó thôi.

Nếu bạn ghét người thua kém mình, thay vào đó phải nên vui vì bạn không giống như họ. Hay hơn nữa, bạn mong ước cho họ tốt hơn, dễ thương hơn, vì một xã hội có nhiều người tốt là một xã hội bình an và dễ chịu.

Đừng ghét ai thua mình qua cách hành xử, bởi nếu bạn làm thế, bạn đang dẫm vào cách hành xử dở tệ như họ, cũng như bạn đang dần dần khép lại cánh cửa độ lượng của lòng mình.

Đừng ghét ai hơn mình, mà hãy nhìn họ để làm động lực vươn lên trong cuộc sống, vậy mới là bản lĩnh. Nói cho cùng thì, khi bạn ghét ai hơn mình, thì vô tình là bạn đã thừa nhận mình “lép vế” hơn người đó rồi.

Nghĩ như thế, bạn sẽ không còn có lý do để ghét kẻ hơn, người thua bạn nữa ... Nhớ cho rằng, một khi ta ghét ai, người bị ta ghét không hề khổ, chỉ có cái tâm niệm ghét bỏ của ta làm cho chính cuộc sống của ta thêm bực dọc, nặng nề. Ai dại mà làm thế ?!

Nếu ôm hoài ghét hận
Chỉ khiến mình ta đau
Người vẫn cười hể hả
Còn ta tóc bạc màu
(Thích Tánh Tuệ)