V
ô

Ư
u




Loài hoa che chở nhân tâm
Đón chào Đức Phật, mẹ cầm nhánh hoa
Oai nghiêm voi trắng sáu ngà
Giấc mơ tạ thế trãi hoa sen vàng

Vô Thường bước xuống nhân gian
Ưu Đàm hoa trổ hiện thân ái tình
Sứ điệp của vạn niềm tin
Tôn vinh nhan sắc huyền linh nữ thần

Đóa Vô Ưu trổ nhọc nhằn
Chờ tay thiếu nữ họa hoằn khai hoa
Cảm linh thanh khiết an hòa
Thiện nhân dưới cội Sala ... nguyện cầu !


Hiển thị các bài đăng có nhãn Tỉnh tâm – Tĩnh tâm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tỉnh tâm – Tĩnh tâm. Hiển thị tất cả bài đăng

Đời người chỉ sống có một lần, đau đớn cứ từ bỏ, mệt mỏi hãy nghỉ ngơi

(Sưu tầm)



Trong cuộc sống này, ai cũng mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với mình. Khi gặp phải những khó khăn, bất hạnh, mấy ai có thể mỉm cười mà chấp nhận, mấy ai có thể bản lĩnh vượt qua. Nhưng suy cho cùng thì đời người vẫn phải tự dựa vào chính mình, lúc cô đơn không có người ở bên thì ta vẫn phải cố gắng mà vượt qua. Lúc bất lực ta cũng phải kiên cường. Đâu phải ai cũng đủ rảnh rỗi để đến bên ta, quan tâm ta từng li từng chút một. Đã trưởng thành thì phải tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình. Phải tự đưa ra được những quyết định đến vận mệnh của chính mình.

Hãy cứ dùng nụ cười tỏa sáng để tự thuyết phục rằng mọi thứ vẫn đang rất ổn. Con đường nhân sinh này, dù khó khăn, gập ghềnh đến mấy thì cũng phải cố gắng vượt qua mà thôi. Dù hôm nay trời có âm u, đen tối, thì rồi ngày mai cũng sẽ nắng trong veo mà thôi. Chỉ có bạn mới nắm được số phận của mình, phương hướng cuộc đời là do chính bạn nắm giữ, nếu như mệt mỏi quá, muốn nghỉ ngơi thì hãy cứ nghỉ ngơi, đừng cố làm gì để bản thân mệt mỏi.

Làm người ai mà chẳng có lúc mệt, có lúc chán nản và oán trách số phận. Nhưng hãy cứ tin rằng rồi mọi thứ sẽ lại tốt đẹp mà thôi. Đừng ép buộc bản thân, đừng quá khắc chế chính mình, đôi khi cứ phải phóng túng khóc một trận thật to, rồi tự lau khô nước mắt và đối mặt với tất cả.

Nhân sinh đơn giản chính là như vậy, khi mệt mỏi thì học cách nghỉ ngơi, đau đớn thì học cách buông bỏ, khổ não thì học được cách thương lấy chính mình. Có những thứ mất đi đừng vội tiếc, đừng vội hận, bởi vì sớm muộn gì cũng sẽ ly khai. Có được đấy, thì nhất định phải trân quý, biết yêu thương, cả đời không rời xa hay buông bỏ. Cuộc sống này vốn ngắn ngủi nhưng khổ đau quá nhiều, còn sống là còn hạnh phúc, dù như thế nào đi chăng nữa cùng đừng làm những chuyện có lỗi với bản thân mình.

Không khí giá bao nhiêu ?

(Thích Tánh Tuệ)



Sau khi trở nên khá hơn trong bệnh viện, cụ ông 83 tuổi ở Italy được thông báo phải trả tiền cho máy thở trong một ngày, và ông già đã khóc. Bác sĩ khuyên ông đừng khóc vì hóa đơn, nhưng rồi bác sĩ phải khóc khi nghe ông trả lời. Ông nói:

- Tôi không khóc vì số tiền tôi phải trả. Tôi có thể trả tất cả số tiền này. Tôi khóc vì tôi đã hít thở không khí của Đất Trời trong 83 năm mà chưa bao giờ trả tiền cho nó. Giờ tôi mới biết phải mất 5000Eu để sử dụng máy thở trong bệnh viện trong một ngày. Bạn có biết tôi nợ Trời Đất bao nhiêu không ? Tôi đã không cảm ơn thiên nhiên vì điều đó trước đây.

Sự thật của tin tức không thể được xác minh, nhưng những lời của ông đáng để chúng ta suy ngẫm. Khi chúng ta hít thở không khí một cách tự do mà không bị đau đớn hay bệnh tật, không ai coi trọng không khí. Chỉ khi chúng ta vào bệnh viện, chúng ta mới có thể biết rằng ngay cả việc thở oxy bằng máy thở cũng phải trả tiền.

Hãy trân trọng thời gian chúng ta còn có thể thở tự do.

“… Em đừng mãi đi xa tìm hạnh phúc
Hãy yên ngồi nhận diện ở chung quanh
Hạnh phúc đến từ những điều bình dị
Mỗi bình minh ... hít thở ... sống yên lành”

Từ đó có bình an

(Thích Tánh Tuệ)



• Vì biết trong ta có cả Bùn lẫn Sen, có cả Ác Quỷ lẫn Thiên Thần, không quá thích sen mà chối bỏ bùn, không vì yêu mến thiên thần mà hận thù ác quỷ, từ đó có Bình An.

• Vì biết trong ta có cả đen lẫn trắng, không khước từ đen để hãnh diện vì mình trắng, không quá vui khi mình trắng mà cay đắng lúc mình đen, từ đó có Bình An.

• Vì biết nhìn người và vật không thể nhìn bề ngoài. Cái vỏ ngoài chỉ là giả tướng, từ đó có Bình An.

• Vì biết cảm hóa người khác là chuyện không dễ dàng, không quá mong mỏi người khác thay đổi theo ý mình, từ đó có Bình An.

• Vì biết không thể nói về biển với con ếch đáy giếng, không thể bàn về băng tuyết với côn trùng mùa hè, từ đó có Bình An.

• Vì biết nhìn vào trạng thái tâm trước khi nói, từ đó có Bình An.

• Vì biết sống trên cái lưỡi khen chê của thiên hạ là luôn nô lệ giá trị bên ngoài và bị tha hóa, nghe gì cũng “thôi kệ”, từ đó có Bình An.

• Vì biết đánh giá tình cảm của con người không chỉ nhìn qua hành động tạm thời trước mắt, mà qua hoạn nạn mới rạng chân tình, từ đó có Bình An.

• Vì biết nhìn người ta mà sống là nô lệ, và sống cho người ta nhìn là sống ảo, từ đó có Bình An.

• Vì biết chắc chắn ta sẽ già, sẽ bệnh, sẽ chết, trừ bậc Thánh, chẳng một ai thoát ra ngoài cái quy luật muôn đời ấy, từ đấy có Bình An.

• Vì biết chịu trách nhiệm những hành động thiện ác lớn bé trong tam nghiệp của mình, từ đó có Bình An.

• Vì biết Khổ Đau đi theo sau Hạnh Phúc như bóng dõi theo hình, không nhọc nhằn đeo đuổi hạnh phúc nữa, từ đó có Bình An.

• Vì biết bất cứ điều gì hễ có khi bắt đầu sẽ có lúc kết thúc, từ đó có Bình An.

• Vì biết cái Ác chỉ có thể thắng cái Thiện nhất thời rồi nhanh chóng nhường lại chỗ ngồi cho Chân Lý, từ đó có Bình An.

• Vì biết cái có thể mang theo được ở cuối con đường sinh mệnh đó là Tình Thương, Trí Tuệ và Nụ Cười, mỗi ngày sống với ba điều đó, từ đó có Bình An.

❤️🙏

Trước lẽ thịnh suy

(Sưu tầm)

Hết suy rồi thịnh, hết thịnh rồi suy, đây là quy luật hiển nhiên mà đa phần không nhận thấy, tâm ý cứ cố bám víu nên buồn lo, sầu khổ.

Thịnh suy có nhiều cấp độ, nhiều hình thức, có nhiều chu kì khác nhau, nhưng chung quy là một vòng tròn làm nhân sinh hạnh phúc và tiều tụy.

Người đời cho khi thịnh là khôn, cho khi suy là dại, nên đa phần lao xao ở những chốn đông người, tranh giành mọi thứ. Nhưng người hiểu đạo, hiểu thời, người ta thấy biết được tất yếu có thịnh, rồi suy, nên người ta tìm về nơi vắng vẻ, từ bỏ sự tranh giành các thứ thế gian. Ngày xưa có cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm, cụ Chu Văn An, … là những bậc minh triết, thấu rõ cuộc đời thịnh suy, đáng cho chúng ta suy gẫm và tìm hiểu.

Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn người đến chốn lao xao
|Nguyễn Bỉnh Khiêm|

Lời của cụ như tiếng “sấm” đánh thức con người, tiền của, sắc đẹp, danh vọng chỉ là phù du, mây khói, chỉ một tâm hồn thanh thản, an lạc mới thật sự là chân giá trị.

Đại dịch bệnh nCov rồi cũng phải chấm dứt, đến lúc con người phải trở lại nhịp sống bình thường, nhưng cốt lõi chúng ta có nhận ra được sự thịnh hay suy của kiếp người hay không, để mình giảm đi, hết đi những dục lạc phù du của thế gian này.

Nhất thiết hữu vi Pháp
Như mộng, huyễn, bào ảnh
Như lô diệc như điển
Ưng tác như thị quán
 nghĩa là:
Tất cả Pháp hữu vi
Như chiêm bao bọt nước
Như sấm chớp, sương mai
Nên quán tưởng như thế
|Kinh Kim Cang|



Chiêm nghiệm câu “trời kêu ai nấy dạ”

(Thích Tánh Tuệ)



“Trời kêu ai nấy dạ” là một câu thành ngữ mà chúng ta vẫn thường nghe nhiều người dùng. Câu này được sử dụng khi nào ?

Đó là khi một người nào đó cảm thấy cái chết của một số người khác hay của chính họ thật quá dễ dàng và đơn giản, và con người dường như nhỏ bé trước tiếng gọi của tử thần, như khi thấy một người nào đó đang đi đường trong mùa mưa bão, bỗng đâu một nhánh cây văng ra và bay đập vào đầu người ấy rồi mất mạng, hoặc giữa dịch bệnh, biết bao nhiêu con người, vậy mà tự nhiên người kia vô tình gặp gỡ người bệnh dịch, rồi bị người ấy lây bệnh, điều trị không khỏi, và mất mạng ...

Đứng trước nhiều trường hợp bất khả kháng vậy, con người thường nói một câu an ủi là: thôi trời kêu ai thì nấy dạ, hay sống chết có số”, hãy cứ an vui mà sống đi, không nên quá lo lắng. Rõ ràng, với câu nói này thì ít nhiều gì cũng làm cho người nói và người được nghe yên tâm phần nào, an ổn và vui vẻ sống tiếp trước những thiên tai, dịch bệnh, hay các rủi ro .... Nhưng sự thật thì có một ông Trời nào quản lý về thọ mạng của con người hay không ? Vấn đề này có lẽ chúng ta sẽ bàn trong một chủ đề khác.

Tuy nhiên có một điều chắc chắn là thọ mạng của một người bị chi phối bởi nhân quả sống của người ấy trong vô lượng kiếp sống trong quá khứ, và tiếp tục ở kiếp hiện tại này. Thậm chí cả hình thức chết cũng bị chi phối bởi nhân quả sống của người ấy. Như người thì chết đuối, người tai nạn, người bị dao đâm, người bị đạn bắn, người trúng độc, người bị treo cổ, người bị ám sát, người bị hãm hiếp, người bị nhiễm virus corona, ...tất cả đều do nhân quả riêng của mỗi người mà ít ai giống ai.

Một số nhân nếu gieo để được thọ mạng dài hoặc có cái chết an ổn là:

⒈ Sống với Tâm Từ, Tâm Bi.

⒉ Sống mà không làm tổn hại mạng sống các loài khác.

⒊ Thường bố thí thuốc men, đồ ăn cho chúng sinh khác đang cần.

⒋ Người thường có thói quen đi phóng sinh cứu vật, giúp người hoạn nạn.

⒌ Người nào hay ăn chay, ít ăn mặn, cũng được quả phúc sống thọ.

⒍ Người mở quán chay, khuyên người ăn chay, bớt sát sinh ... cũng được quả sống thọ.

⒎ Người sống biết giữ gìn bảo vệ môi trường như hạn chế thải rác nhựa, đổ xà phòng, hoá chất độc ra môi trường.. Người sống tốt như thế cũng là đang gieo nhân thọ mạng dài hơn.

⒏ Người yêu thiên nhiên, thích trồng rừng, bảo vệ cây cối ... người này cũng đang gieo nhân thọ mạng dài.

Nói chung sẽ còn rất nhiều nhân nữa. Và ngược những nhân trên, thì đang gieo nhân để có thọ mạng ngắn lại. Việc pha trộn các hành động sống của một con người như thế trong vô lượng kiếp sẽ hình thành nên thọ mạng của một con người trong kiếp hiện tại. Tuy nhiên, ở kiếp hiện tại chúng ta vẫn có thể tu tập các thiện nghiệp để bổ sung vào quả thọ mạng mà chúng ta đã gieo ra trong vô lượng kiếp.

Tuy nó ít so với một chuỗi dài sự sống chúng ta đã gieo ra trong vô lượng kiếp, nhưng đây là cách tốt nhất mà một người hiểu đạo có thể làm, mà không có cách nào khác tốt hơn. Tuy hơi muộn, nhưng người nào bắt đầu đi thì sẽ tốt hơn rất nhiều so với một người sống buông xuôi mà chẳng làm gì cả.

Thương mình, bạn hãy làm ngay !

Giúp người khác, trời xanh sẽ giúp lại

(Sưu tầm)



Khi bạn đối mặt với khó khăn, liệu có thể tạm thời quên phiền não của mình, đưa tay ra giúp đỡ người cần giúp ? Nếu bạn có thể làm được như vậy, đừng lo lắng rằng mình sẽ mất thứ gì, bởi ông trời sẽ thông qua một số hình thức mà bồi hoàn lại cho bạn.

Rất nhiều người trong hoàn cảnh khó khăn, họ không nhìn thấy cái khó của người khác, bởi vì họ không vượt qua được quan ải trước mắt mình. Nếu bạn hiểu quy luật bù đắp thì bạn sẽ minh bạch, khi bạn đưa tay ra giúp đỡ những người bất hạnh kia, bạn sẽ thấy rằng công sức của mình sẽ không uổng phí, ông trời sẽ dùng một số hình thức, hồi đáp lại bạn vào một thời điểm nhất định. Những hồi đáp này có thể không phải từ người bạn đã giúp đỡ, mà đến từ một nguồn khác một cách rất tự nhiên. Bạn cho đi, thì sẽ được bù đắp lại, đây chính là quy luật của vũ trụ.

Khi gặp khó khăn, đôi khi ta hay trách móc ông trời, sau này ta mới phát hiện, thì ra mình đã sai. Vào lúc khó khăn nhất, ta đã than phiền, than phiền rất nhiều, nhưng cũng không thể tiêu được mối hận trong lòng, rồi ta ngẩng đầu lên oán trách ông trời, sao lại khiến ta khổ sở đến như vậy ? Điều khiến ta càng bực mình chính là, ông trời không bao giờ hồi đáp lại những căm phẫn của ta, không có bất kỳ hồi đáp nào.

Hóa ra, ông trời đã an bài rất kỹ lưỡng, chính là muốn giúp đỡ tất cả mọi người. Chỉ tiếc là lúc đó ta không thể lĩnh ngộ ra, mới không thể vượt qua được những quan ải của mình, nên đương nhiên phải chịu nhiều dày vò. Ta đã hiểu lầm một cách nghiêm trọng, đã coi sự từ bi của trời cao là tàn khốc, không công bằng, bây giờ ta đã hiểu, không bảo hộ mới là sự bảo hộ lớn nhất.

Bạn không vui vẻ đều đến từ cách nhìn chủ quan của mình

Những suy nghĩ chủ quan của chúng ta thật đáng ghét, đôi khi nó bóp méo sự thật, khiến ta căm ghét chính mình, vì thế phần lớn thời gian của chúng ta đều không vui vẻ. Hãy thay những suy nghĩ tiêu cực này bằng sự khích lệ, không oán hận than phiền, bất kể là ta bị oan ức hoặc tổn thất lớn đến nhường nào, thì ông trời cũng đều sẽ có an bài, sẽ dùng một phương thức khác để cho bù đắp lại cho ta.

Mỗi ngày thế giới này đều mang đến rất nhiều cơ hội, khiến chúng ta từ trong đó mà học tập, trưởng thành, chuyển biến, cảm nhận những sự vật xung quanh, cũng như thấy được sức ảnh hưởng của mình đối với tất cả mọi người và sự vật xung quanh.

Người nhún nhường không phải là kém cỏi, mà là biết dung nạp thiếu sót của mình, thưởng thức ưu điểm của người khác. Khi bạn có thể dung nạp những cái tầm thường của mình, thì cũng chính là một sự vĩ đại.

Quy luật bù đắp chính là: “khi bạn mất đi thứ gì thì sẽ nhận lại được thứ đó”

Hết thảy những gì trước mắt của chúng ta, chính là từ một thệ thống bù đắp.

Mỗi thống khổ đều sẽ nhận được hồi báo.

Mỗi sự hy sinh cũng nhận được thù lao.

Mọi khoản nợ nào thì cũng sẽ được hoàn trả.

Có thể thời khắc này bạn đang thất bại, nó còn kéo theo sự thất vọng dai dẳng trong tương lại, nhưng cuối cùng nhất định bạn sẽ nhận lại được những gì bạn đã mất qua một hình thức khác.

Sống hôm nay như ngày cuối trong đời

(Sưu tầm)



Thi thoảng, ta hay suy nghĩ về cái chết và sự mong manh của đời người như một người vừa trải qua một cơn thập tử nhất sinh. Những suy nghĩ đó sẽ tiếp thêm cho ta sức mạnh để dám bứt mình khỏi những điều phù phiếm.

Nếu chỉ còn một ngày để sống, liệu ta có còn bon chen hối hả giành giật với đời, với người ? Liệu ta có còn tỏ ra trì trệ, lười biếng, hời hợt với bản thân ? Liệu ta có còn vô tâm, vô cảm, toan tính với những người xung quanh ? Liệu ta có còn buông thả tâm mình theo những thú vui vô nghĩa ? Có còn giữ trong lòng những hận thù, oán ghét, những hành động xấu, ác ?

Liệu ta có còn thốt ra những lời nói, làm những hành động làm tổn thương người khác ? Hay ta chỉ muốn một sớm mai bình yên ngồi dưới hiện nhà, muốn ăn một bữa cơm đạm bạc với gia đình, muốn nhìn kỹ ánh mắt của những đứa con thơ, nhìn kỹ nét tần tảo chịu thương chịu khó của Cha Mẹ, muốn nói điều gì đó để làm người thương vui lòng ?

Khi đối diện với cái chết, ngay cả những dòng máu thật lạnh, những trái tim thật băng giá cũng sẽ nồng ấm lại.

Khi đối diện với cái chết, những được-mất-hơn-thua, những tham vọng vật chất, những hận thù sâu đậm ... đều không còn đáng kể nữa, đều sẽ mờ phai đi, sự nhẹ tênh …

Khi không còn thời gian để chọn nhiều hơn, người ta tự khắc biết chọn thứ đáng quý nhất. Họ sẽ …

- chọn suy nghĩ yêu thương, thiện lành.

- chọn sống chân thành, tử tế với người.

- chọn việc ý nghĩa để làm.

- chọn lời dễ thương để nói.

- chọn ánh mắt hiền để nhìn cuộc đời.

- chọn đôi tay ấm để nắm lấy tay người khác.

- chọn bước nhẹ đôi chân để tránh làm tổn thương những nơi mình đi qua.

- chọn hơi thở nhẹ nhàng, định tĩnh để lắng nghe cuộc sống.

Biết là vậy nhưng sao ta cứ mãi không làm chủ được mình, cứ bị những điều bất thiện, những danh lợi, thiệt-hơn trong cuộc đời cuốn đi ? Những lúc như vậy, xin ta hãy luôn nhớ: “cách để có thể thương được mọi thứ trong cuộc sống đầy khắc nghiệt này chính là nghĩ rằng mọi thứ rồi sẽ mất đi, thật vậy, mọi thứ rồi sẽ mất đi”.

Mỗi sớm mai thức giấc, hãy sống như thể hôm nay là ngày cuối cùng. Suy nghĩ này sẽ thôi thúc ta biết nhìn đời bằng đôi mắt yêu thương, biết sống với lòng biết ơn và nỗ lực hết mình, bởi ta không biết mình có còn cơ hôi để nói lời cảm ơn, nói lời xin lỗi, hoặc làm những việc mình rất muốn làm.

Nếu sớm mai, ta còn có thể nhìn thấy ánh mặt trời, hãy nhớ cảm tạ cuộc sống này bằng trọn vẹn trái tim.

Người ta thích làm tù nhân quá khứ
Rồi ưng làm đạo diễn ở tương lai
Giữa huyên náo có ai ngồi vô sự
Sống bây giờ, trọn vẹn với hôm nay ?
Thích Tánh Tuệ

Đời đẹp bởi nó mong manh

(Thích Tánh Tuệ)

Hạnh phúc mong manh, vì tiềm tàng trong hạnh phúc luôn có niềm đau khổ. Và đau khổ cũng mong manh, vì đau khổ vốn do duyên sanh thì cũng do duyên mà đến ngày hoại diệt.

Một người hiểu biết, khi hạnh phúc đến, họ cảm nhận và bình an, không vênh vang đắc chí. Khi đau khổ xuất hiện, họ cũng cảm nhận và bình an, không hoảng loạn, ưu phiền …

Cuộc đời này rất đẹp, và vạn sự đều mang vẻ đẹp của sương mai, mong manh tan theo ngày nắng vội. Nhưng không vì thế mà cuộc đời này mọi thứ trở nên vô vị và vô nghĩa. Nhiều vĩ nhân cũng mang tấm thân phận hạt bụi như chúng ta, họ đã đi qua cuộc đời này mà nghìn năm vẫn còn vang bóng, họ cũng mong manh ... mà trí tuệ và tấm lòng thì soi sáng, vĩnh hằng.

Con người không tồn tại với thời gian, tiếng nói cũng không vang mãi tới muôn trùng, nhưng trái tim và tác phẩm để lại cho đời thì thiên thu bất diệt. Ai nói kiếp đời “hạt bụi mong manh” là vô nghĩa, hư vô, là chưa hiểu thấu đấy thôi …

Hãy nhủ lòng hiện hữu như sương mai, dẫu phù du mà vẫn tinh khôi, chiếu sáng. Hạt sương đẹp ở chỗ dù không ai chiêm ngưỡng thì nó vẫn đẹp, nó đẹp một cái tự nhiên như bản thể nó là. Sống giữa đời, cứ như sương, cứ như hoa, sống là biểu hiện, là cống hiến vô tư, chẳng vì ai tán dương, ca tụng ...

Hãy yêu thương cuộc đời và loài người, vì thân phận loài người cũng mong manh như loài sương buổi sớm, lỡ phải một cơn gió thôi, lỡ nhiễm một cơn dịch thôi là cũng dễ vỡ tan rồi.

Đời người như giọt sương mai
Thương nhau không hết, đắng cay làm gì
Mai rồi ai ở, ai đi
Giọt sương khóe mắt ... nói chi, muộn màng

20 câu nói nhân sinh …

(Sưu tầm)

20 CÂU NÓI NHÂN SINH THẤM THÍA NHẮC NHỞ BẠN TRONG MỌI THỜI KHẮC CỦA CUỘC ĐỜI

⒈ Tiền tài giống như nước biển, uống càng nhiều, khát cũng càng nhiều.

⒉ Nhân sinh muôn nẻo, đường đời muôn lối, trăm bước ngoặt, ngàn bước rẽ, thì cuối cùng cũng trở về một điểm đích. Tham lam tranh đấu để có được tiền tài, địa vị, cuối cùng tất cả đều để lại phía sau. Điều còn lại chính là nghiệp bước theo thân.

⒊ Người minh trí thì đối với phú quý tiền tài, vật chất ngoài thân, đều tùy kỳ tự nhiên. Làm người có thể khiến dục vọng bản thân như nước triều dâng, lên được, xuống được, nhưng tuyệt đối không vượt khỏi giới hạn của nó. Người u mê đắm say vật chất như nước tràn đê vỡ, càng chảy càng hung.

⒋ Đời người là một chuỗi dài lựa chọn, tương lai, vận mệnh mỗi người đều nằm trong tay của chính mình, mỗi một lựa chọn sẽ mang đến một tương lai. Sống thông minh không khó, khó là làm người thiện lương, bởi thiện lương là lựa chọn, còn thông minh lại là thiên bẩm.

⒌ Nhân sinh như bản tình ca, có trầm có bổng, có đắng có cay, có du dương có cả ngọt bùi, như vậy mới trọn kiếp người.

⒍ Cho người khác một con đường chính là cho mình một cánh cửa, giúp người thuận tiện chính là giúp mình thuận tiện, lấy thiện đãi người cũng chính là lấy thiện đãi mình.

⒎ Phiền phức, đa phần đều do tự mình tìm đến, nếu bản thân chúng ta không muốn nó sẽ chẳng thể bám được vào mình. Thái độ vui vẻ, hiểu được buông bỏ chính là chìa khóa để cởi bỏ phiền phức.

⒏ Nhân sinh tại thế, đã là con người thì ai ai cũng có dục vọng, vì dục vọng mà sống, vì dục vọng mà vươn lên. Tuy nhiên, kẻ thành người bại lại nằm ở chỗ ai là người có thể khống chế dục vọng của mình, biết đâu là điểm đến, đâu là điểm dừng.

⒐ Người yếu đuối thường sợ đối diện với nguy hiểm, tuy nhiên không dám đối diện với nguy hiểm lại chính là đặt bản thân vào chỗ nguy hiểm nhất.

⒑ Ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần, làm người muốn học đi thì trước tiên phải học ngã, muốn ngẩng đầu thì phải biết cúi đầu. Cúi đầu càng thấp thì ngẩng đầu càng cao, cúi đầu hôm nay để ngẩng đâu ngày mai.

⒒ Khi bạn muốn tìm một người thay đổi được cuộc đời bạn, hãy nhìn vào gương.

⒓ Hãy mạnh mẽ lên đi, mọi thứ rồi sẽ ổn thôi. Bầu trời có thể bão bùng, nhưng mưa không thể rơi mãi được đâu.

⒔ Nếu người khác tôn trọng bạn, hãy tôn trọng họ. Nếu họ không tôn trọng bạn, vẫn cứ tôn trọng họ, đừng để hành động của người khác ảnh hưởng đến nhân cách tốt đẹp của bạn. Bởi lẽ, bạn chính là bạn chứ không phải là một ai khác.

⒕ Đại dương mênh mông sẽ không thể đánh chìm một con tàu nếu nước không tràn vào bên trong nó. Cũng tương tự như thế, những khó khăn sẽ không thể quật ngã bạn nếu bạn không cho phép chúng làm thế.

⒖ Cuộc đời chỉ có một, vì thế hãy làm những gì khiến bạn hạnh phúc và ở bên người khiến bạn luôn mỉm cười.

⒗ Nếu như bạn mong đợi người đời sẽ tử tế với bạn chỉ vì bạn tử tế với họ, thì cũng giống như việc bạn trông chờ một con sư tử không ăn thịt mình chỉ vì mình không ăn thịt nó. Cuộc sống vốn dĩ không công bằng, hãy học cách thích ứng đi.

⒘ Nếu kẻ khác nói xấu bạn, phán xét bạn, mặc dù không biết gì về bạn. Đừng buồn, hãy nhớ kĩ một điều: “chó sủa khi gặp người lạ”.

⒙ Đôi khi, không phải là một người đã thay đổi, chỉ là mặt nạ của họ đã rơi xuống mà thôi.

⒚ Vợ chồng yêu nhau không phải là khi bốn mắt nhìn nhau mà là khi bốn mắt cùng nhìn về một hướng.

⒛ Làm người đôi khi bị người khác lợi dụng cũng là điều hạnh phúc, bởi vạn vật trên đời có được ắt sẽ có mất, không người thăm hỏi mới là điều đáng thương nhất.

Cuộc sống đầy lo toan và cám dỗ, bạn hãy nhớ kĩ những điều này để sống an yên.

Sao cứ hoài lo lắng ?

(Thiền sư U Jotika)



Hầu hết mọi người lo lắng vì nghĩ rằng nếu họ tiếp tục lo lắng thêm nữa, họ sẽ tìm ra được cách để giải quyết các lo lắng, giải quyết những điều họ đang lo lắng. Nhưng điều đó không đúng. Đó là một sai lầm lớn.

Bằng cách duy trì sự lo lắng, bạn không thể giải quyết các lo lắng của bạn. Bằng cách duy trì sự điềm tĩnh, giữ tâm của bạn an định và bình an, bạn có thể tìm được cách tốt hơn để giải quyết các vấn đề trong cuộc sống của bạn.

Như vậy, khi bạn trở nên an định hơn, bình an hơn, khi bạn có nhiều năng lượng hơn, bạn sẽ trở nên sáng tạo hơn. Để có thể sáng tạo hơn, bạn cần phải học và đào tạo tâm của bạn trở nên chánh niệm hơn, tập trung hơn, an định hơn và bình an hơn. Một cái tâm an định và bình an có nhiều năng lượng hơn và sáng tạo hơn. Chúng ta cần nhiều năng lượng hơn, chúng ta cần nhiều sáng tạo hơn, chúng ta cần nhiều tự tin hơn. Bằng việc thực hành chánh niệm, chúng ta có thể phát triển tất cả những điều này: sự tự tin, năng lượng, sự sáng tạo.

Như vậy, với sự tự tin, năng lượng và sáng tạo, bạn sẽ tìm thấy cách nhìn mới mẻ, tốt hơn để nhìn nhận và hiểu biết những gì chúng ta cần làm, các vấn đề của chúng ta và giải quyết các vấn đề đó. Hành thiền có thể giúp chúng ta hiểu biết hơn ngay cả các vấn đề hàng ngày xảy đến với chúng ta. Bởi vì khi tâm bạn an định và bình an hơn, bạn không phản ứng, bạn không phản ứng một cách tự động. Khi có bất cứ vấn đề gì xảy ra, bạn có thể chú ý tốt hơn và tìm ra được một cách đơn giản để giải quyết vấn đề đó.

Nếu bạn phản ứng, bạn sẽ làm cho mọi thứ phức tạp hơn, bạn lãng phí năng lượng của bạn. Nên bạn cần phải học cách để tâm bạn bình an và hạnh phúc mọi lúc.

Trí Tuệ và Đức Hạnh

(Sưu tầm)



Trường dạy cho ta nhiều điều nhất đó là trường đời.

Nơi đáng đi du lịch tham quan nhất là nội tâm của chính mình.

Người bạn thân cần phải thấu hiểu nhất là hơi thở vào và hơi thở ra chính mình.

Nếu cần phải chiến thắng hãy tự chiến thắng cái tâm ưa chiến thắng.

Nếu cần vứt bỏ, cái cần phải vứt bỏ đi trước nhất là cái Tôi (tự ngã).

Khi muốn tìm một người thay đổi được cuộc đời bạn, hãy nhìn vào gương.

Sự khác biệt duy nhất giữa một ngày tốt đẹp và một ngày tồi tệ nằm ở chính thái độ của bạn.

Nếu khát khao đến sự giàu sang, không có điều gì vĩnh hằng bằng sự giàu sang của Trí Tuệ và Đức Hạnh.

Núi tĩnh tọa, sông kinh hành
Riêng ta tất bật lợi danh ... một đời
Người về, dứt cuộc rong chơi
Ngoái đầu nhìn lại ... một trời phù vân
Tìm về hạnh phúc bên trong
Bên ngoài hạnh phúc vốn không thường hằng
(Thích Tánh Tuệ)

Dòng sông tâm tưởng

(Trái Tim Mặt Trời|Thiền sư Làng Mai)

Bạn có nhớ là mỗi khi không ngủ được mà ta “cố gắng” ngủ, thì ta lại càng không ngủ được, có phải không ? Bạn đã cố gắng để được yên tĩnh, và vì vậy, bạn cảm thấy có một sự chống cự bên trong. Nhiều người ban đầu tập ngồi thiền cũng cảm thấy sự “chống cự” đó, càng muốn yên thì càng nhiều tạp niệm. Họ cho đó là bị “ma” phá, hoặc bị cái “nghiệp nặng” tích lũy từ ngàn kiếp của họ phá.

Không phải vậy đâu. Cái sức chống cự ấy sở dĩ có là do sự cố gắng của ta, và sự cố gắng ấy đã trở nên một sức đàn áp. Tư tưởng và cảm giác ta xuôi đi như một dòng sông. Ta chặn dòng sông là ta tạo nên sức chống cự của nước. Tốt hơn hết là ta nên đi theo dòng sông. Ta lại có thể hướng dòng sông đi theo những ngõ ngách mà ta mong muốn, nhưng nhất định là ta không nên chặn đường của nó.

Dòng sông thì phải chảy. Được rồi nhé, chúng ta đi theo dòng sông. Bất cứ một con nước nào sáp nhập vào dòng sông là ta phải biết. Tất cả những tư tưởng và cảm giác nào có mặt trong ta là ta biết. Ta ý thức được sự phát sinh, tồn tại và hoại diệt của từng tư tưởng, từng cảm giác và từng cảm xúc.

Bạn thấy không, sức “chống cự” đã biến mất. Dòng sông tâm tư bây giờ vẫn trôi chảy như trước, nhưng không phải trong bóng tối mà dưới ánh sáng mặt trời ý thức.

Giữ cho mặt trời ý thức ấy sáng tỏ để soi rõ từng con nước, từng bờ cỏ, từng khúc quanh của dòng sông, ấy là thực hiện thiền quán, tức là “ngồi” thiền.

Thiền trước hết là theo dõi và quán sát.

Rủi may khác ở góc nhìn

(Sưu tầm)



Ngày trước tôi có hai đứa bạn thân, cùng tốt nghiệp một trường, một đứa lúc nào lúc nào cũng tự thấy cuộc đời quá đen đủi, luôn miệng than thở:

- Đen không chịu được, ăn bát phở cũng hết trứng trần.

- Đen không chịu được, đi làm bị dẫm vào nước ướt hết cả giày, mất cả ngày đen đủi.

- Đen không chịu được, mới tốt nghiệp đồ hoạ, lương đang mười triệu mà bị trừ mất một triệu, còn chín triệu.

Đại khái là như vậy. Thằng “Đen” này lúc nào mặt mũi cũng rầu rầu, Facebook chỉ tuyền than thở chửi đổng, bạn bè gặp cả buổi nghe chửi đời và nói xấu, điếc cả hai tai. Còn đứa thứ hai, nó luôn cảm thấy mình đầy may mắn:

- Xe thủng lốp giữa đường, nó thở phào: may quá, thủng cái tìm ngay được chỗ vá ... đúng là có người phù hộ.

- Ngã xe gãy tay, bạn bè đến thăm, nó cười tươi: may không chịu được bọn mày ạ, đi nhanh thêm tí nữa thì chết ... chờ tao khỏi tao liên hoan.

- May không chịu được, mới tốt nghiệp đồ họa, đi làm có ba tháng được tăng lương từ sáu triệu lên chín triệu. Và nó sống cả đời đầy may mắn.

Chưa kể, tôi có ông người quen, mất vì ung thư, trước khi mất cười nói rất vui rằng: may quá, tao vẫn kịp kiếm được nhà cho vợ con trước khi chết ... và ra đi đầy vui vẻ mãn nguyện.

Cuộc đời ngắn ngủi, “sống gửi - thác về”... Không biết lúc nào cũng có thể ra đi, tại sao dành gần hết thời gian sống ngắn ngủi đó cho những than phiền và uất ức … Chuyến xe cuộc đời bạn nó sẽ vẫn vậy thôi ... quan trọng nhất là bạn xác định bạn sẽ nhìn nó qua vị trí nào.

Cái đứa suốt ngày than đen đủi thì nó vẫn có được những thứ như đứa “Đỏ” kia thôi ... thậm chí nhiều hơn ... nhưng luôn là “không đủ”. Và thực tế những ai dây vào cái thằng “Đen” kia thì cũng gọi là đen: suốt ngày mệt mỏi vì phải lắng nghe thằng này “than thở”. Còn đứa “Đỏ” kia ai dây vào nó thực sự thấy lây cái đỏ và yêu đời hơn.

Ngẫm kỹ, chuyến xe cuộc đời bạn nó sẽ vẫn vậy thôi ... quan trọng nhất là bạn xác định bạn sẽ nhìn nó qua vị trí nào.

Tâm vô thường nên tình cảm cũng vô thường

(Thích Tánh Tuệ)

- Kỳ vọng càng cao, đớn đau càng nhiều.

- Tim người cũng như lá sẽ đổi màu theo thời gian. Ngẫm kỹ, con người ta tìm nhau trong cuôc đời chỉ là để lấp vá nỗi cô đơn trong chính mình, chứ thực sự không ai là ai của ai hết, hà tất phải coi người khác như hơi thở, thiếu họ thì điêu đứng, chênh vênh.

- Vì Tâm Vô Thường, người nào cho ta hạnh phúc càng nhiều cũng có thể cho ta khổ đau tương xứng.

- Người mang một trái tim quá nhạy cảm hay quá vô cảm là người ôm giữ một thứ tài sản bất hạnh trong cõi sống vô thường này.

- Lúc còn là một đứa trẻ, chỉ một chút thương tổn thôi là bản thân cũng thấy không chịu đựng nổi. Sau này mới biết, phải chịu đựng thương tổn mới có thể trưởng thành.

- Đừng cầu cho đời không phiền não, hãy luyện cho ta luôn có khả năng biến tất cả phiền não hóa bồ đề.

Lăn tăn chi mãi chuyện đời
Bỏ ra vài phút ngồi chơi với mình
Tâm an, trời đất rông thênh
Dính đâu, khổ đó - Lặng nhìn, như nhiên
Đừng tìm hạnh phúc Đông, Tây
Đường về hạnh phúc nằm ngay tâm mình ...



Người ít ngủ

- Sưu tầm

Đêm là lúc phần đông mọi người đang ngủ, đang say ngủ. Đang chìm đắm trong cảm giác lạc ngủ nghỉ, lạc hôn trầm thụy miên. Còn những người đang thức thì sao nhỉ …

Có lần đức Phật dạy, này các Tỳ Khưu, có bốn hạng người này ít ngủ, nghỉ:

⒈ Kẻ trộm cướp
⒉ Người nữ tơ tưởng đến nam nhân và ngược lại
⒊ Đức vua (lo âu việc nước)
⒋ Vị sa môn chuyên cần hướng đến giải thoát

Những ai, thuần thục về Tâm, thấy biết về Thân, sẽ biết rằng, có năm nguyên nhân khiến ngủ ít:

⒈ Quá vui
⒉ Quá lo lắng
⒊ Quá tính toán cho tương lai
⒋ Thân cảm thọ Khổ mạnh
⒌ Tâm An Vui, An Trú trong Pháp

“Đêm dài kẻ thức tròn canh
Đường dài với khách lữ hành mỏi chân
Luân hồi dài với muôn nhân
Không thông diệu pháp muôn phần khổ đau”
Kinh Pháp Cú thi hóa



Hoàn thiện bản thân từ phiền não

- Thích Tánh Tuệ

Bạn phiền muộn, là do tâm hay chấp nhất và chưa đủ rộng lượng.

Bạn tức giận, là vì muốn chung quanh thuận theo ý mình và lòng thì chưa đủ bao dung.

Bạn rầu rỉ, là do suy nghĩ chưa đủ tích cực.

Bạn lo nghĩ, là do tâm trí chưa đủ thong dong.

Bạn đau thương, là tại chí chưa đủ kiên cường.

Bạn đố kỵ, là vì mình chưa đủ ưu tú.

Bạn tham muốn là vì chưa thấu hiểu vô thường ...

Mỗi loại phiền não đều bắt nguồn từ chính ta. Mỗi khi chúng xuất hiện, là cơ hội để ta quay trở về quán sát nội tâm, nhận ra khiếm khuyết bản thân, rồi nỗ lực chuyển hóa. Cứ như thế, nhờ phiền não chúng ta hoàn thiện hơn mỗi ngày.

Đôi khi nên cảm ơn Bùn
Vì Bùn đích thực cội nguồn của Sen
Đừng mong đời chẳng muộn phiền
Mong ta đủ sức yếu hèn vượt qua
Tạ ơn giáo lý Phật Đà
Giữa đời thuận nghịch vẫn là thong dong



Có một kiểu người: trời đất kính nể, dịch bệnh rời xa

(Sưu tầm)



Cổ ngữ Ấn Độ có câu: “trăm triệu hạt mưa rơi không có hạt nào rơi nhầm chỗ”, vạn sự trên đời đến và đi tất cả đều có nguyên do, và đương nhiên dịch bệnh cũng không nằm ngoại lệ … Nhìn lại lịch sử của nhân loại trong quá khứ, thật không khó để chúng ta bắt gặp những trường hợp miễn dịch đến lạ kỳ …

Trong đại nạn vẫn có người được cứu

Tháng 3 năm Thuận Trị thứ 11 (năm 1654), khu vực Thành Đông của kinh thành xảy ra đại dịch. Dịch bệnh bùng phát và lây lan nhanh chóng. Có những gia đình chết hết toàn bộ nhân khẩu, có những con ngõ chỉ còn lại vài người sống sót. Mọi người đều cảm thấy kinh sợ, thân tâm đều run rẩy. Ai nấy đều tránh xa khu vực Thành Đông không một ai dám đi qua, thậm chí ngay cả những người thân thiết nhất cũng không dám đến thăm hỏi bệnh tình của bệnh nhân.

Con dâu gia đình họ Cố ở Thành Đông là Tiền thị - vợ của Hùng Lễ. Trước khi dịch bệnh hoành hành, cô có việc phải về nhà mẹ đẻ. Trong thời gian ở nhà mẹ đẻ, cô nghe nói bố mẹ chồng bị nhiễm bệnh dịch, sau đó lây sang các con. Cả nhà có tám người bệnh tình nghiêm trọng, nằm bẹp trên giường, chỉ biết phó mặc cho mệnh Trời. Tiền thị biết tin lập tức thu dọn hành lý để trở về ngay, tuy nhiên cha mẹ cô lại không đồng ý. Tiền thị nói với cha mẹ rằng: “người ta lấy vợ vốn là để phụng dưỡng cha mẹ, giờ đây, cha mẹ chồng bị bệnh nặng như thế mà con không về, vậy thì có khác gì loài cầm thú đâu ?”. Cha mẹ khuyên can thế nào đi nữa cũng không ngăn được, Tiền thị một mình lên đường về nhà chồng.

Người con dâu hiếu thuận đó đã nhanh chóng quay trở về nhà. Khi cô vừa bước vào nhà thì ông Cố bỗng nhiên nghe thấy tiếng quỷ nói: “chúng Thần đều bảo hộ cô con dâu hiếu thuận này trở về, chúng ta mau chóng trốn đi, nếu không sẽ bị trừng phạt không nhẹ đâu”. Thế là cha mẹ chồng cô và cả nhà đều thoát khỏi dịch bệnh.

Y học gia nghiên cứu bệnh dịch có thành tựu đời Thanh là Lưu Khuê (hiệu Tùng Phong) từng nói: “tà không thể xâm phạm chính được, hiếu có thể cảm động Trời, quả đúng là phương thuốc tốt loại trừ dịch bệnh”.

Nhà sử học Evagrius từng là nhân chứng cho bệnh dịch hạch Justinian, ông cũng đã từng viết như sau:

“Có người đã thoát ly nơi thành phố bị nhiễm bệnh, hơn nữa bản thân họ còn rất khỏe mạnh, nhưng chính họ lại truyền bệnh cho những người không bị nhiễm bệnh. Cũng có một số người thậm chí là sống giữa những người bệnh, không chỉ ở cùng với người bệnh mà còn tiếp xúc với những người đã chết nhưng họ hoàn toàn không bị lây nhiễm. Cũng có người vì mất đi con cái và người thân nên chủ động muốn chết theo, hơn nữa họ còn gần gũi hơn với người bệnh để mong cho chết mau hơn, nhưng dường như căn bệnh lại từ chối ý muốn đó, dù cho họ có làm cách nào thì vẫn cứ khỏe mạnh như trước”.

Nhà sử học Procopius (500-565) người Byzantine cũng từng ghi chép rằng: “sau khi người khỏe mạnh bị lây nhiễm bệnh dịch hạch mang tên ‘cái chết đen’, đột nhiên có triệu chứng bị sốt nhẹ, khi đó họ sẽ nhìn thấy những thứ như ma quỷ hay u linh”. Tông đồ John của hội thánh Ephesus cũng ghi chép tương tự: “trước tiên người bệnh gặp phải ảo giác, tiếp theo sẽ nhìn thấy u linh màu đen không có đầu, thân thể bắt đầu xuất hiện cục bướu lớn và mụn mủ màu đen sưng tấy lên, những người này đều chết ngay trong ngày hôm đó”.

Thứ mà người La Mã cổ đại gọi là u linh rất có thể là quỷ chốn âm gian mà người phương Đông nhắc đến. Vào những năm Càn Long, có một người gọi là Sư Đạo Nam ở vùng Triệu Châu, tỉnh Vân Nam đã viết một bài thơ vào thời kỳ bệnh dịch hạch hoành hành. Bài thơ có tên là “Thủ Tử Hành”, trong đó có mấy câu thơ miêu tả đại ý như sau: “khi phần Thần của nhân loại bị lấy mất đi thì người và quỷ là một, ban ngày gặp gỡ người phần nhiều là quỷ, lúc hoàng hôn gặp quỷ ngược lại nghi ngờ là người”.

Thiện lương chính là tấm bùa hộ mệnh tránh mọi tai ương …

Có thể có người cho rằng những người không bị lây nhiễm đó là do cơ thể họ có hệ thống miễn dịch tự nhiên khỏe mạnh hơn người khác. Kỳ thực đó chính là sức mạnh của lòng thiện lương.

Hãng nội thất danh tiếng IKEA đến từ Thụy Điển từng làm qua một thí nghiệm. Họ đưa hai cây xanh tới khuôn viên một trường học ở các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống Nhất và để ở đó với chế độ chăm sóc hai cây như nhau. Tiếp theo họ yêu cầu các em học sinh hàng ngày khen ngợi và thể hiện tình yêu thương với một chậu cây, còn một chậu cây còn lại thì buông những lời mắng chửi. Kết quả là sau ba mươi ngày, chậu cây bị mắng chửi đã héo úa mà chết, còn chậu cây được khen ngợi lại phát triển khoẻ mạnh.

Tiến sĩ Masaru Emoto - giám đốc viện Hado ở Tokyo(Nhật Bản)- trong cuốn sách của mình mang tên: THÔNG ĐIỆP CỦA NƯỚC, một trong những cuốn sách bán chạy nhất do New York Times bình chọn, ông đã chứng minh thật thuyết phục giá trị của lời cầu nguyện. Masaru Emoto đã làm rất nhiều thí nghiệm quan sát tinh thể nước, trước và sau khi tiếp xúc với âm nhạc, từ ngữ, hình ảnh và lời cầu nguyện … Trước khi nghe lời cầu nguyện, tinh thể nước méo mó, bị khuyết, không có hình dáng cụ thể và xấu xí. Bất ngờ thay, tinh thể nước trở nên tuyệt đẹp như một bông hoa tuyết với các cánh đều đặn, tinh khiết và đẹp rực rỡ sau khi nó được nghe lời cầu nguyện.

Dịch bệnh nhìn trên bề mặt tuy là rất tự nhiên nhưng trên thực tế lại không hề ngẫu nhiên chút nào cả. Cổ nhân có câu: “Nhân sinh hữu mệnh, sinh tử tại Thiên”, con người ta sinh ra ở đời sống chết đều do định số, sức người khó đổi. Tuy nói là khó đổi nhưng không phải không thể, khi đi tìm hiểu chi tiết hơn nữa những người miễn dịch, người ta dễ dàng tìm thấy ở những người này một điểm chung nổi bật đó là những người này đều có một tâm hồn chân chính thiện lương, một tấm lòng hiếu thảo cảm động trời cao. Điều này hoàn toàn trùng hợp với câu nói xưa kia của cổ nhân: “làm người thiện lương dù phúc chưa báo, hoạ cũng đã rời xa”.

Có thể trong xã hội hiện nay, khi nhắc đến nhân quả, thiện lương, sẽ có người cho rằng đó là mê tín, là dị đoan. Tuy nhiên có khi nào bạn thử nghĩ: tin thì được gì, không tin sẽ mất gì ? Giả sử bạn tin vào sự tồn tại của nhân quả và quy luật thiện ác hữu báo, tin vào sự tồn tại của thế giới bên kia để từ đó đối nhân xử thế bằng lòng cung kính, thiện lương, trung thực. Dẫu sau khi chết đi, thiên đường hay địa ngục có tồn tại hay không, thì trước mắt khi sinh thời bạn cũng đã nhận được lòng kính trọng, sự yêu mến của mọi người. Còn giả sử, bạn cho rằng linh hồn không tồn tại, thiên đường và địa ngục chỉ là trò hư ảo để rồi sống phóng túng theo dục vọng bản thân ... vậy thì chưa cần phải nhắm mắt xuôi tay, ngay lúc hiện thời bạn đã phải đối diện với sự ghét bỏ của mọi người. Và điều gì sẽ xảy ra khi bạn nhắm mắt xuôi tay, phát hiện rằng cái chết chỉ là sự khởi đầu cho một tương lai mới, thiên đường, địa ngục nó hoàn toàn tồn tại một cách chân thực. Thử hỏi lúc đó bạn sẽ phải mất những gì ? Ắt hẳn mọi sự hối hận đều đã muộn màng.

Có câu: “chỉ cần bạn lương thiện, trời xanh tự có an bài”.

Những thái độ sống trí tuệ

(Sưu tầm)



Trí tuệ làm người

Người quá khôn (khôn lõi), sẽ không chịu nhận phần thiệt, mọi thứ đều so đo tính toán, sẽ luôn phải đối chọi, sống trong tranh giành mâu thuẫn, kỳ thực rất mệt mỏi. Vậy nên, có lúc cần nên khờ khạo một chút, chịu thiệt một chút, có thể làm ngơ, có thể bỏ qua, không nhìn vào thiếu sót của người khác. Sự thông minh nên cất ở trong tâm, dùng để nhìn xa trông rộng, dùng cho việc lớn, đừng để nó chằm chằm hướng vào khuyết điểm của người khác.

Trí tuệ sinh tồn

Một người đi thỉnh giáo thiền sư, vì cửa thiền viện rất thấp, người này không chú ý, kết quả đầu đụng vào cửa. Thiền sư nói với anh ta, muốn không đụng phải đầu, thì phải học cách cúi đầu. Đối nhân xử thế cũng là như thế.

Trí tuệ giao tiếp

Trong giao tiếp, đúng sai chỉ là tương đối, đừng nên tranh biện gay gắt làm gì. Người lịch duyệt, biết xử sự, có thể giao thiệp với bất kỳ ai, thậm chí người khác mạo phạm, họ cũng có thể mỉm cười đối mặt. Như vậy vừa có thể tránh được xung đột, vừa có thể kết được duyên lành. Ai đó có câu: “sống cho ngay thẳng, thật thà, cho dù thua thiệt nhưng mà bình yên”.

Trí tuệ khoan dung

Khi bạn bao dung người khác, cũng là tích lũy Tâm Đức cho chính mình. Làm người, có thể bỏ qua được thì nên bỏ qua. Khi bạn bao dung người khác, cũng là lúc hoa từ bi trong lòng chớm nở. Biển chứa trăm sông, có dung nạp mới trở thành rộng lớn; người có bao dung, vạn sự dễ thành.

Trí tuệ kham nhẫn

Người có nội lực thực sự, là những người có thể duỗi cũng có thể co. Không ai cả đời đều là thuận lợi, cho nên, lúc đắc ý dĩ nhiên đáng hãnh diện, nhưng lúc thất ý lại không thể để tinh thần sa sút, mà phải tích lũy năng lượng, học bài học từ thất bại mà chín chắn trưởng thành. Ngồi hít thở đưa tâm về tĩnh lặng, chuyện gì rồi cũng qua, lấy lui làm tiến.

Trí tuệ tu niệm

Nhân sinh quan trọng nhất là lạc quan sống, người biết đủ thường sẽ biết cách tìm niềm vui, họ có thể nghĩ thoáng, cho nên không quan tâm hơn thua, thong dong tự tại. Muốn lạc quan bình thản, thì phải biết thuận theo tự nhiên, không lạc vào dòng thị phi nhân thế, cười nhìn hoa nở hoa tàn. Đời người chưa chắc được trăm năm, con người lao tâm khổ trí vì nghĩ rằng cái chết là chuyện của người ta, chẳng dính chi tới mình.

“Không ai sống mãi trăm năm
Thế mà tính chuyện xa xăm ngàn đời
Không ai biết được tuổi trời
Mà ôm mộng tưởng đổi dời thế gian …”
Thích Tánh Tuệ

Ta không thể nào tồn tại một mình

(Sưu tầm)

Rất nhiều người khi có chức, có quyền, và có tiền, thì họ lập tức xem mọi người như cỏ rác và vội nghĩ rằng, ai cũng phải cần tôi. Nhưng họ không hiểu những điều sau đây:

• Họ sinh ra cũng bởi người khác.

• Họ lớn lên cũng nhờ người khác nuôi.

• Họ thành tài cũng vì người khác dạy.

• Họ làm ăn giàu có cũng nhờ người khác mua.

• Họ làm chủ và thành công cũng nhờ thuộc hạ có tài.

• Họ ăn uống cũng nhờ người khác cung cấp thực phẩm.

• Họ ăn mặc cũng do người khác may.

• Họ muốn nói cũng phải có người khác nghe.

• Họ ốm đau cũng do người khác chữa trị.

• Họ hoạn nạn cũng cần người khác cứu.

• Và khi họ chết đi cũng cần phải có người khác chôn cất.

Vậy mà họ vẫn ra vẻ ta đây, dương dương tự đắc !

Nên nhớ rằng: “NGÀY SAU SỎI ĐÁ CŨNG CẦN CÓ NHAU”, bạn ạ. Ta không thể nào tồn tại một mình được đâu, ta sống là nhờ sự tương quan của mạng lưới nhân duyên chằng chịt, thế nên bạn sẽ luôn phải cần tới người khác dù trực tiêp hay là gián tiếp. Vì vậy, hãy sống khiêm cung, biết ơn mọi người chung quanh, và sống tốt với tất cả mọi người. Nếu không, bạn sẽ không thể nào đứng vững trong cuộc đời này một khi cuộc đời phong ba, bão táp.