V
ô

Ư
u




Loài hoa che chở nhân tâm
Đón chào Đức Phật, mẹ cầm nhánh hoa
Oai nghiêm voi trắng sáu ngà
Giấc mơ tạ thế trãi hoa sen vàng

Vô Thường bước xuống nhân gian
Ưu Đàm hoa trổ hiện thân ái tình
Sứ điệp của vạn niềm tin
Tôn vinh nhan sắc huyền linh nữ thần

Đóa Vô Ưu trổ nhọc nhằn
Chờ tay thiếu nữ họa hoằn khai hoa
Cảm linh thanh khiết an hòa
Thiện nhân dưới cội Sala ... nguyện cầu !


Hiển thị các bài đăng có nhãn Quà tặng cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quà tặng cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Tình người không ... hóa đơn

(Sưu tầm)



Một câu chuyện có thật tại một thành phố ở Ấn Độ, một vị thương gia mất cả ngày trời thương thảo với đối tác, mệt mỏi, ông vào một nhà hàng sang trọng, tự thưởng cho mình bữa tối thịnh soạn. Khi những món ăn đã sẵn sàng trên bàn, bất chợt ông nhìn thấy một cậu bé đang nhìn trộm qua cửa kính, ánh mắt vô cùng thèm thuồng. Có gì đó đâm nhói trong tim, ông vẫy cậu bé vào. Cậu bé dắt theo một đứa em gái nhỏ. Hai đứa trẻ chăm chăm nhìn vào những dĩa thức ăn nóng hổi, chẳng cần biết người gọi chúng vào là ai.

Vị thương gia bảo chúng cứ ăn thỏa thích. Và, không nói, không cười, hai đứa trẻ ngấu nghiến ăn hết các món ngon lành trên bàn. Vị thương gia im lặng nhìn hai đứa trẻ ăn và rời đi, ông thấy cơn đói được xua tan một cách lạ kỳ, một cảm giác khó tả lâng lâng trong lòng …

Vị thương gia gọi lại món ăn, nhẩn nha thưởng thức, sau đó gọi thanh toán. Ông xem tờ hóa đơn, một giọt nước mắt khẽ rơi. Ông nhìn người đàn ông tại quầy thu ngân và mỉm cười, anh ta đáp lại bằng nụ cười rạng rỡ. Tờ hóa đơn không hề ghi số tiền mà chỉ có một lời nhắn: “thật đáng tiếc, chúng tôi không in được hóa đơn thanh toán cho tình người, chúc Ngài luôn hạnh phúc !”.

Vị thương gia dùng “đức”, lấy tình thương đối xử với người nghèo.

Chủ nhà hàng dùng “nghĩa” đáp lại “đức”.

Không biết ai hơn ai ?

Người xưa có câu: “ngồi trên đống cát, ai cũng là hiền nhân, quân tử, ngồi trên đống vàng mới biết ai thật sự là quân tử, hiền nhân”.

Tình yêu thương luôn đem đến những điều kì diệu cho cả người cho đi và người nhận lại. Hạnh phúc mà tình yêu thương đem lại cho cả hai là cảm giác bình yên và thật sâu lắng, xóa tan mọi đau khổ và bất hạnh.

Vạn vật tồn tại trên thế giới này đều không thể sống mãi với thời gian, ngay cả con người cũng không thể đi ngược lại hay cưỡng cầu với quy luật của thời gian. Theo thời gian, mọi thứ đều biến hóa và đổi thay khôn lường, có thể sinh ra hoặc mất đi, có thể phát triển hay lụi tàn, cái gì có đến chắc chắn sẽ có đi, không bao giờ là tồn tại mãi mãi. Nhưng, đó chỉ đúng với vật chất ngoài thân, có một thứ mà con người có thể gìn giữ nó tồn tại mãi với thời gian đó chính là tình người.

Triết lý Wabi Sabi

(Sưu tầm)

TRIẾT LÝ WABI SABI: cuộc đời không có gì hoàn hảo nên đừng cố tìm, hạnh phúc là khi con người chấp nhận sống với khiếm khuyết

“Wabi Sabi không ép mọi người phải chấp nhận hay sống chung với những khiếm khuyết, mà triết lý này nói về mọi thứ không hoàn thiện, chúng là sự thật và vẫn luôn ở đó. Việc bạn cần làm là hãy tập quen dần với chúng đi”.

Không phải khi không mà đất nước Nhật Bản luôn khiến bạn bè thế giới ngưỡng mộ. Ngoài kinh tế, trình độ khoa học kỹ thuật tiên tiến, văn hóa xứ sở mặt trời mọc cũng chứa đựng muôn vàn những điều hay ho, đáng học hỏi. Một trong số đó phải kể đến triết lý sống Wabi Sabi, chấp nhận trên đời này không có gì là hoàn hảo và nhìn thấy vẻ đẹp trong tất cả các khiếm khuyết.

Vào mùa thu ở Kyoto của nhiều thế kỷ trước, một nghệ nhân pha trà bảo học trò chuẩn bị một buổi trà đạo ngoài sân vườn. Người đệ tử nghe vậy liền nhanh chóng đi quét lá cây, nhặt bỏ những viên đá vương vãi khắp nơi, và cắt tỉa mọi thứ trông thật gọn gàng. Lúc này, người thầy của anh mới âm thầm đi kiểm tra. Ông tìm đến một cây lá phong xum xuê và ra sức lay nó để lá trên cây rơi xuống khắp nơi. Đây chính là khởi nguồn của triết lý sống Wabi Sabi, khi mà con người không thể thao túng được vẻ đẹp thiên nhiên cũng như những quy luật cuộc sống, mà việc họ có thể làm là chấp nhận và tìm thấy tinh hoa trong sự khiếm khuyết. Và người thầy trong câu chuyện không ai khác chính là Rikyu - cha đẻ của bộ môn trà đạo ở Nhật Bản.

Nói về Wabi Sabi, triết lý sống này bắt nguồn từ học thuyết Zen (Thiền) trong đạo Phật Nhật Bản. Học thuyết này quan niệm từ ngữ đôi khi lại ngăn cản sự giác ngộ của con người, nhưng có thể hiểu đơn giản rằng Wabi Sabi là tập trung tìm kiếm những điều không hoàn hảo, khiếm khuyết trong cuộc sống, để từ đó chấp nhận và có được cuộc đời an yên.

Theo giải thích của Richard Powell - tác giả cuốn “Wabi Sabi Simple” - Wabi Sabi là chấp nhận cuộc sống không hoàn thiện, không vĩnh viễn và không hoàn tất, để rồi đi sâu vào những điều chưa hoàn hảo của hiện thực và trân trọng chúng hơn. Wabi Sabi khó giải thích về mặt ngôn ngữ, nhưng nó lại len lỏi trong cuộc sống của người Nhật nói riêng và tất cả mọi người nói chung. Triết lý này thật ra vô cùng đơn giản và dễ hiểu nếu như chúng ta biết đơn giản hóa tất cả mọi vấn đề trong cuộc sống.

● Wabi Sabi trong mối quan hệ xã hội

Mỗi Samurai khi bước vào phòng trà cũng đều tự giác cởi bỏ thanh kiếm, vũ khí - và cũng là niềm tự hào của họ - ở bên ngoài. Hành động này thể hiện rõ triết lý Wabi Sabi rằng chúng ta nên chấp nhận không ai là hoàn hảo và nên đối mặt với những khiếm khuyết của người đối diện, thay vì cứ đứng bên lề đời họ mà chỉ trích họ.

Cuộc đời không tránh khỏi tổn thương, vấp ngã và thất bại, nhưng nếu không có những “gia vị” độc đáo ấy thì con người có lẽ sẽ không khao khát được sống đến vậy, bởi khi đó cuộc đời họ sẽ chỉ là một đường thẳng nhàm chán, không rõ đang tận hưởng cuộc sống hay chỉ tồn tại như cái xác không hồn. Và cũng đừng xem thường sự không hoàn hảo bởi đằng sau nó luôn là những câu chuyện, kỷ niệm đẹp và đáng nhớ nhất đời người.

Đau khổ từ một cuộc tình tan vỡ chính là trao cho chúng ta cơ hội tìm được một nửa đích thực của đời mình. Thất bại hôm nay là thành công của ngày mai. Nếp nhăn hay dấu chân chim có thể không đẹp về mặt thẩm mỹ nhưng chúng nhắc nhở rằng chúng ta đã từng cười giòn giã thế nào, từng khóc cạn nước mắt ra sao … Tất cả những khiếm khuyết đều có nguyên nhân của nó và con người nếu không biết chấp nhận, sẽ mãi sống trong những ảo tưởng về một cuộc sống hoàn hảo chỉ có trong sách vở.

● Wabi Sabi trong nghệ thuật nấu ăn

Wabi Sabi quan niệm thức ăn của con người nên thiên về tự nhiên và không quá cầu kỳ. Nó được làm ra từ niềm vui và sự sáng tạo của con người, không phải là một bài thi cần phải hoàn thành. Khi nấu ăn, chúng ta không cần thiết phải tuân theo công thức nhất định mà có thể thay thế thành phần hay cách nêm nếm cho phù hợp với bản thân và gia đình. Đừng ăn chỉ để nếm mùi vị mà bỏ qua “âm thanh” của món ăn, mùi hương và cảm giác nó mang đến khi đi vào miệng của con người.

● Wabi sabi trong thiết kế nội thất

Một ngôi nhà đúng chuẩn phong cách Wabi Sabi không cần hoàn hảo không một vết xước. Chiếc tủ mà bạn yêu thích hoàn toàn có thể bị mất đi cái nắm cửa, điều này chứng tỏ chúng ta sử dụng nó rất nhiều lần, tận dụng hết giá trị của món đồ. Màu sắc chủ đạo trong thiết kế nội thất của Wabi Sabi là xanh lá, xám và tông màu đất, giúp mang đến cảm giác hài hòa, yên bình. Đồ vật trong nhà không cần quá đẹp nhưng phải thực sự hữu ích.

● Wabi Sabi trong vẻ đẹp con người

Chúng ta thường có xu hướng tôn sùng thời thanh xuân, nhưng thời gian trôi qua, ai cũng phải già đi. Trong triết lý Wabi Sabi, thứ kiên định nhất trên đời này chính là sự thay đổi, nó không vì bất cứ ai hay bất cứ điều gì mà dừng lại. Việc con người có thể làm được là trân trọng quá trình trưởng thành của bản thân từng ngày, đừng cố gắng chỉ để níu giữ tuổi trẻ và cho rằng nó là phần quan trọng nhất của cuộc sống.

Đối với các bậc thầy trà đạo của Nhật thì ấm trà và tách trà không khác gì châu báu, nhưng họ vẫn trân trọng mỗi khi chúng bị sứt mẻ, đến nỗi dùng vàng để hàn gắn chúng trong nghệ thuật Kintsugi. Từ đó, món đồ tưởng chừng như phải vứt đi giờ lại hồi sinh mạnh mẽ, hệt như loài Phượng Hoàng vực dậy từ đống tro tàn.

Tương tự như vậy, chúng ta lúc nào cũng phải yêu thương bản thân mình, nhưng không vì vậy mà chối bỏ khiếm khuyết, nhất thiết phải ép buộc bản thân luôn hoàn hảo mà đi ngược lại quy luật cuộc sống.

● Wabi Sabi trong tủ đồ

Đừng bao giờ đánh giá thấp một bộ quần áo cũ kỹ hay chiếc túi xách sờn rách bởi chúng chứa đựng rất nhiều kỷ niệm của con người. Còn nhớ cô gái ấy đã xách chiếc túi ấy đi trên đôi giày cao gót kiêu hãnh đến buổi hẹn hò đầu tiên với người đàn ông nay đã trở thành chồng mình, hay chiếc áo sơ mi sờn vai ấy đã giúp chàng trai “ghi điểm” với nhà tuyển dụng trước khi trở thành một nhân viên cốt cán của công ty như hiện tại.

Lấy một câu nói của tác giả cuốn Wabi Sabi, Leonard Koren nói về triết lý sống này để kết lại bài viết này:

- Hãy quên đi những thứ hoàn mỹ mà bạn thường mơ tưởng, một chiếc bình đẹp nhất cũng có vết nứt để ánh sáng có thể lọt vào. Wabi Sabi không ép mọi người phải chấp nhận hay sống chung với những khiếm khuyết, mà triết lý này nói về mọi thứ không hoàn thiện, chúng là sự thật và vẫn luôn ở đó, việc bạn cần làm là hãy tập quen dần với chúng đi.

Miếng bánh mỳ cháy

(Thế giới trẻ)

Trong bữa ăn tối, người mẹ bày lên bàn những chiếc bánh mì cháy đen như than. Cậu con trai ngồi lặng im quan sát và ngỡ ngàng trước phản ứng của cha mình ...

Người vợ nướng bánh mì cháy và phản ứng của chồng

Con người hiếm có ai hoàn hảo, không phạm phải sai lầm nào, đôi khi chúng ta cần phải học cách tha thứ. Thông cảm cho lỗi lầm của người khác không chỉ là sự bao dung mà còn là thể hiện của tình yêu thương, đồng cảm. Trong nhiều hoàn cảnh, chúng ta không khỏi mắc những sai lầm, và lúc đó chúng ta cần những lời cảm thông hơn là chỉ chăm chú vào những lỗi lầm đó. Câu chuyện sau là một ví dụ.

❝Khi tôi lên 8 hay 9 tuổi gì đó, tôi nhớ thỉnh thoảng Mẹ tôi vẫn nướng bánh mì cháy khét. Một tối nọ, Mẹ tôi về nhà sau một ngày làm việc dài và bà làm bữa tối cho cha con tôi. Bà dọn ra bàn vài lát bánh mì nướng cháy, không phải cháy xém bình thường mà cháy đen như than. Tôi ngồi nhìn những lát bánh mì và đợi xem có ai nhận ra điều bất thường của chúng và lên tiếng hay không. Nhưng Cha tôi chỉ ăn miếng bánh của ông và hỏi tôi về bài tập cũng như những việc ở trường học như mọi hôm.

Tôi không còn nhớ tôi đã nói gì với ông hôm đó, nhưng tôi nhớ đã nghe Mẹ tôi xin lỗi ông vì đã làm cháy bánh mì. Và tôi không bao giờ quên được những gì Cha tôi nói với Mẹ tôi: “em à, anh thích bánh mì cháy mà”.

Đêm đó, tôi đến bên chúc Cha tôi ngủ ngon và hỏi có phải thực sự ông thích bánh mì cháy, Cha tôi khoác tay qua vai tôi và nói: “Mẹ con đã làm việc rất vất vả cả ngày và Mẹ rất mệt, một lát bánh mì cháy chẳng thể làm hại ai con ạ, nhưng con biết điều gì thực sự gây tổn thương cho người khác không, những lời chê bai trách móc cay nghiệt đấy”.

Rồi ông nói tiếp:

- Con biết đó, cuộc đời đầy rẫy những thứ không hoàn hảo và những con người không toàn vẹn, Cha cũng khá tệ trong rất nhiều việc, chẳng hạn như Cha chẳng thể nhớ được sinh nhật hay ngày kỷ niệm như một số người khác. Điều mà Cha học được qua nhiều năm tháng, đó là học cách chấp nhận sai sót của người khác và chọn cách ủng hộ những khác biệt của họ. Đó là chìa khoá quan trọng nhất để tạo nên một mối quan hệ lành mạnh, trưởng thành và bền vững con ạ. Cuộc đời rất ngắn ngủi để thức dậy với những hối tiếc và khó chịu. Hãy yêu quý những người cư xử tốt với con, và hãy cảm thông với những người chưa làm được điều đó.❞

Bài học về sự cảm thông, tha thứ

Chỉ bằng việc xử sự khi vợ nướng bánh mỳ bị cháy, người đàn ông đã dạy cho cậu con trai bài học sâu sắc, quý giá, tuy đơn giản nhưng quyết định đến hạnh phúc gia đình mỗi người, đó chính là sự cảm thông đối với những người thân yêu.

Trước khi đến với nhau, chúng ta hoàn toàn là những cá thể riêng biệt, khác nhau về mọi thứ, và chắc chắn không ai tự nhiên mà hợp nhau. Những con người gặp nhau, tính cách như hai viên đá khác biệt, có những viên cạnh nó vô cùng sắc nhọn có thể làm tổn thương bất kì ai, khi ở cạnh nhau, là quãng thời gian ta gọt giũa viên đá của mình để phù hợp với người ta yêu thương.

Tình yêu thương không chỉ đơn thuần là tìm một người để hiểu mình mà là tìm một người để ta có thể thông cảm và yêu thương nhau đến cuối cuộc đời. Nó không phải là thứ mà ta có thể có được trong ngày một ngày hai, mà là cả một quá trình tìm và hiểu nhau. Không chỉ trong tình yêu hay hôn nhân, hầu hết những mâu thuẫn, hiềm khích lâu ngày nảy sinh giữa các mối quan hệ tình cảm gia đình khác như cha con, mẹ con, anh chị em … đều xuất phát từ việc tình thương không được chăm sóc và nuôi dưỡng để ngày càng phát triển.

Chẳng hạn, như trong câu chuyện kể trên, sau một ngày làm việc vất vả, chắc chắn ai cũng mong muốn được ngồi trước mâm cơm thịnh soạn, thưởng thức những món ăn đẹp mắt, ngon lành, nhưng người mẹ trong câu chuyện lại nướng bánh mỳ cháy đen như than. Trong tình huống đó, sẽ có những ông chồng tỏ ra khó chịu, chê bai, quát tháo vợ mình. Nếu tức giận, bạn sẽ vô tình cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ cảm thông của tâm hồn giữa bạn và người thân. Bạn đã phê phán, nhận xét hoàn toàn dựa trên những sự kiện được nhìn thấy, vì thế, bạn không còn khả năng cảm nhận được sự buồn bã, thậm chí lo lắng, sợ sệt trong lòng vợ mình. Điều mà người mẹ, người vợ cần lúc ấy là một sự xoa dịu, động viên, thậm chí ủng hộ, bởi bà cũng đã làm việc vất vả sau một ngày dài, vừa lo công việc bên ngoài, vừa quán xuyến việc nhà.

Thật ra, giống như lời người Bố nói với cậu con trai - “một lát bánh mì cháy chẳng thể làm hại ai” - nhưng “những lời chê bai trách móc cay nghiệt” mới gây nên sự tổn thương. Bánh mỳ bị cháy không phải là điều quá nghiêm trọng, khi đó chỉ là việc ngoài ý muốn. Mọi việc rồi cũng qua đi. Chỉ có cách ứng xử sẽ để lại ấn tượng trong lòng mỗi người.

Sự thật là tất cả chúng ta đều không hoàn thiện. Thi sĩ người Anh Alexander Pope đã từng viết: “lầm lỗi là bản chất của con người, và biết tha thứ là thánh thiện”. Dù vậy, cảm thông và tha thứ không phải là điều mà chúng ta có thể cố gắng để thực hiện được. Như đã nói, đó là hệ quả tất yếu của lòng yêu thương. Vì thế, cho dù có bao nhiêu khác biệt đi chăng nữa thì điểm xuất phát của chúng ta cũng vẫn là lòng yêu thương chân thật.

Hãy trao nhau những món quà vô giá

(Sưu tầm)



“Quà trao với trọn tấm lòng|Ngày vui một áng mây hồng giăng ngang” - có những món quà bạn không cần phải mua nhưng lại vô cùng ý nghĩa và có giá trị lớn lao khi bạn trao tặng cho bạn bè, người thân và cho cả chính bạn.

Món quà từ những Nụ Cười
••• Nụ cười là một ngôn ngữ không lời nhưng có khả năng lan tỏa sức mạnh đến người khác nhanh nhất. Một nụ cười làm niềm vui nhân đôi, làm nỗi buồn trở nên nhẹ bổng. Hãy trao tặng nụ cười cho tất cả những người xung quanh.

Món quà của sự Lắng Nghe
••• Hãy thật sự lắng nghe, chia sẻ những nỗi đau, tâm sự vui buồn cùng người khác. Hãy lắng nghe không chỉ bằng đôi tai mà bằng tất cả tấm lòng.

Món quà của sự Quan Tâm
••• Hãy dành thời gian để quan tâm đến người thân, bạn bè đồng nghiệp, xem những vấn đề của họ như là của chính bạn. Hãy để mọi người cảm nhận tình cảm của bạn qua những hành động bạn thể hiện hàng ngày.

Món quà của những Lời Khen Tặng
••• Những câu nói giản đơn nhưng chân thành như: “hôm nay trông bạn thật rạng rỡ”, “bạn làm việc đó thật tốt”, hay “bữa ăn hôm nay thật tuyệt vời”… sẽ tạo thêm niềm vui và phấn chấn cho người khác.

Món quà của sự Tĩnh Lặng
••• Là những khoảnh khắc bạn thực sự chỉ muốn yên lặng một mình. Hãy trân trọng thời khắc quý báu này và trao món quà của sự tĩnh lặng cho người khác đúng lúc.

Món quà của sự Tri Ân
••• Những lời đơn giản nhất để bày tỏ lòng biết ơn đối với sự quan tâm, chia sẻ của người khác chính là “chào bạn” và “cảm ơn” cùng nụ cười chân thành …

Khi bạn trao tặng những món quà này cho những người bạn quan tâm, cùng với một chiếc nơ đẹp chính là tấm chân tình của bạn, chắc chắn chúng sẽ trở thành những món quà vô giá, cho người nhận và cả cho người trao tặng.

Sống hộ con

- Quà tặng cuộc sống

Đừng sống hộ con cái, dù có muộn cũng hãy để tự chúng bước đi trên đôi chân của mình.





Cuộc sống có hai thứ quan trọng

(Thông điệp cuộc sống)



CUỘC SỐNG CÓ HAI THỨ QUAN TRỌNG

• Có hai thứ bạn phải giữ gìn, đó là NIỀM TIN và NHÂN CÁCH

• Có hai thứ bạn phải trân trọng, đó là GIA ĐÌNH và HIỆN TẠI

• Có hai thứ bạn phải khắc ghi, là CÔNG ƠN cha mẹ và sự GIÚP ĐỠ của người khác

• Có hai thứ bạn phải chịu trách nhiệm, đó là việc MÌNH LÀM và CHẤT LƯỢNG CUỘC SỐNG của mình

• Có hai thứ bạn phải lãng quên, đó là ĐAU THƯƠNG và THÙ HẬN

• Có hai thứ bạn buộc phải có để thành công, đó là sự KHÁT KHAO và LÒNG KIÊN TRÌ

• Có hai thứ bạn không được làm, đó là HÃM HẠI và PHẢN BỘI lòng tin của người khác

• Có hai thứ bạn phải kiểm soát, đó là BẢN NĂNG và CẢM XÚC

• Có hai thứ bạn phải tránh xa, đó là CÁM DỖ và ÍCH KỶ

• Có hai thứ bạn nên tiết kiệm, đó là SỨC KHỎE và LỜI HỨA

• Có hai thứ bạn phải sẵn sàng đón nhận, đó là HÔM NAY và NGÀY MAI

Làm sao để yêu chân thành

- Quà tặng cuộc sống

Nếu bạn yêu một bông hoa, đừng hái nó. Vì nếu bạn hái xuống, hoa sẽ chết và đó không còn là những gì bạn từng yêu thích nữa. Nên nếu bạn yêu hoa, cứ để nó tồn tại tự nhiên như thế nhé. Tình yêu không phải là sự sở hữu.





Hoa đăng ước nguyện

- Quà tặng cuộc sống

Mỗi chiếc đèn sẽ chở đi một lời nguyện ước, chúng ta có thể để dành cho những người mình yêu thương.





Tình yêu và Lòng tự trọng

- Khoảnh khắc kỳ diệu



Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách lạ, có thể đoán là một người cha và một người con. Người cha bị mù, người con trai đi bên cạnh ân cần dìu cha. Cậu con trai trạc mười tám, mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang là một học sinh.

Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi. Cậu nói to: “Cho hai bát mì bò !”. Tôi đang định viết hoá đơn, thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi, khẽ bảo với tôi rằng chỉ làm một bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được. Lúc đầu, tôi hơi thắc mắc, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy, tôi đoán cậu không đủ tiền, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười thông cảm với cậu.

Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, thương yêu chăm sóc: “Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ !”. Rồi cậu ta tự bưng bát mì nước về phía mình. Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con.

“Ăn đi con, con ăn nhiều thêm một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xã hội” - người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt sạm nắng, nhăn nheo lại sáng lên nụ cười ấm áp và mãn nguyện. Điều khiến cho tôi ngạc nhiên là người con trai không hề cản trở việc cha gắp thịt cho mình, anh điềm nhiên nhận miếng thịt, rồi anh lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về bát mì của cha. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp mãi không hết.

“Cái quán này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt” - ông lão cảm động nói. Đứng bên cạnh họ, tôi chợt thấy tim mình thắt lại, trong bát chỉ có vài mẩu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve. Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: “Cha à, cha ăn mau ăn đi, bát của con đầy ắp không biết để vào đâu rồi đây này” .. “Ừ, ừ, con ăn nhanh lên, ăn mì bò là bổ dưỡng lắm đấy con ạ”.

Hành động và lời nói của hai cha con đã làm chúng tôi rất xúc động. Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã ra đứng cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai thực khách đặc biệt. Vừa lúc đó, cậu Trương đầu bếp bê lên một đĩa thịt bò thơm phức, bà chủ đưa mắt ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con nọ. Cậu con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc, bàn này chỉ có mỗi hai cha con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: “Anh để nhầm bàn rồi thì phải, chúng tôi không gọi thêm thịt bò”. Bà chủ dịu dàng bước lại chỗ họ: “Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỉ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu khách hàng”.

Cậu con trai không hỏi gì thêm. Cậu lại gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa vào trong một cái túi nhựa. Chúng tôi âm thầm quan sát hai cha con ăn xong, tính tiền, rồi dõi mắt tiễn họ ra khỏi quán. Mãi khi cậu Trương đi thu dọn bát đĩa, chúng tôi bỗng nghe cậu kêu lên khe khẽ. Hoá ra, bát của cậu con trai đè lên mấy tờ tiền giấy xếp gọn, vừa đúng giá tiền của một đĩa thịt bò được viết trên bảng giá của cửa hàng.

Ta vẫn gặp trong cuộc đời nhiều người rất nghèo về vật chất nhưng lại giàu lòng tự trọng. Lòng tự trọng giúp ta có thêm nghị lực để ngẩng cao đầu, vượt qua khó khăn, nghịch cảnh, sống hạnh phúc vì luôn vững tin vào chính mình.

Nhà thơ người Canada, Irving Layton đã viết: “lòng tự trọng với ánh hào quang chói lọi của nó sẽ trở thành lương tri con người” ...